THẤY GÌ SAU SỰ IM LẶNG BẤT THƯỜNG CỦA LÊ CÔNG ĐỊNH?

7:32 PM |
Mẹ Đốp
Nhiều người dự rằng sau bài báo “Sự tráo trở của một người từng là… luật sư!” của Nhà báo Vũ Hợp Lân (Báo Nhân Dân), Lê Công Định sẽ nổi đoá lên và với vị thế hiện tại thì phương cách duy nhất để Định thể hiện thái độ bản thân không gì ngoài trang cá nhân FB. Do vậy, sau đợt ấy, nhiều người quan tâm tới FB của Định hơn hòng "hóng hớt' được cái tin gì đó về nhân vật được tạo tiếng vang nhờ bài viết của một tờ báo hàng đầu tại Việt Nam. 

Và người ta chờ đợi một tín hiệu từ Lê Công Định hòng thoả mãn sự tò mò nhất định của một con người trước một bài viết vạch tội có thể nói là toàn diện và đầy đủ nhất về hành trình sau khi ra của Định. Tuy nhiên, cho đến thời điểm hiện tại thì đang khiến những ai quan tâm có phần thất vọng. Định đang im lặng như thế bài viết đang hướng đến một chủ thể khác, một con người khác mà Định hoàn toàn không biết, không liên can. Đây càng là tín hiệu lạ lùng bởi dù sao thì Định cũng được biết đến là một luật sư mà đã luật sư thì dù sao tính phản biện cũng như việc tự đi tìm "công lý", lẽ phải cho chính bản thân đương nhiên sẽ cuồng nhiệt và quyết iệt hơn bất cứ một chủ thể nào. Sự khó hiểu từ Định khiến không chỉ tôi mà nhiều người muốn đi tìm một nguyên nhân tạm chấp nhận được từ động thái đó. Phải chăng, sự im lặng đồng nghĩa với việc Định gián tiếp và âm thầm công nhận những luận điểm, những quy kết có chứng cứ, căn cứ chứng minh đầy đủ của tác giả Vũ Hợp Lân? Tất cả dường như đang thiếu một lời giải, một đáp số. 


Có một người tù từng nói với tôi rằng, tù tội là một trạng thái không ai mong muốn, là cái nơi mà mỗi một con người nhúng chàm mất tất cả mọi thứ; vì thế, người từng trải qua cái trạng huống đó luôn có một khao khát vô cùng tận các nấc thang và giá trị đích thực từ cuộc sống. Họ hiểu rõ hơn ai hết giá trị của cuộc sống tự do, tự tại và những giá trị đời thường mà một con người bình thường khó có mấy ai kịp nhận ra. Tôi cho Lê Công Định cũng thuộc vào số người tù như thế. Chính vì vậy, thay vì vội vàng, ngay lập tức phát đi những tín hiệu "tranh đấu", phản thùng thì Định giữ cho mình cái thái độ im lặng. Vì thế, trong tình huống bị lên án, đả kích vừa qua Định đã biết tự tìm cho mình một chỗ đứng có thể cho là an toàn và ở đó, Định sẽ nhìn khắp, sẽ chứng kiến kẻ khác tranh đấu thay mình. Suy cho cùng thì đó cũng là một sự khôn ngoan của một kẻ từng nếm trải sự khổ đâu của một người tù tội. Và như thế, sau những va vấp đã qua, bài học Định nhận được lớn nhất là sự thận trọng trước khi hành động và biết điểm dừng cho chính mình. Điều này cũng cho thấy, sau khi ra tù thay vì công khai lên tiếng công bố những thứ mà Định, Thức (Trần Huỳnh Duy Thức), Long (Lê Thăng Long), Trung (Nguyễn Tiến Trung) vẫn quen miệng gọi đó là văn kiện, là cương lĩnh Định đã tìm cho mình một phương cách hoạt động có vẻ an toàn, bí mật hơn. Những thứ tư tưởng trước đây được Định thể hiện thông qua các bài viết và được chuyển tải trên các FB cá nhân. Cho nên, sẽ rất dễ hiểu khi nếu ai đó tìm hiểu FB thì mới thấy rằng quãng thời gian trong tù đã không khiến bản tính của một kẻ nổi loạn chấm dứt và có chăng nó đang hình thành nên một kẻ biết che đậy hành động, động cơ xấu xa của chính mình. 

Nói như thế để thấy rằng, việc Lê Công Định vẫn im lặng, vẫn coi như mình vô can thực chất là cái phương thức tồn tại của một kẻ nổi loạn bởi suy cho cùng dù với bất cứ điều gì thì Định không hề muốn vào tù tù lần nữa. Tuy nhiên, cái im lặng của Định không cho thấy gã không quan tâm đến nội dung bài viết được đăng tải từ một tờ báo đến từ chính quyền. Định im lặng bởi gã hiểu rằng, sẽ có người sẽ lên tiếng thay, sẽ có nguời phản đối thay và gã cứ yên vị nhìn những cuộc vui sau đó. Và không phải chờ lâu, VNTB của Phạm Chí Dũng vào cuộc đầu tiên nhưng không khó để thấy dường như cơ quan của "Hội Nhà báo độc lập" đang hết sức đuối lí trước các quy kết của bài báo nói trên. Đoạn dẫn của VNTB với tiêu đề "Báo Nhân Dân khiêu khích luật sư Lê Công Định" chỉ đi so sánh sự khác biệt giữa nội dung của 02 bài báo được đăng tải trên hai tờ báo khác nhau: Bài báo viết về thư ngỏ của 61 Đảng viên lão thành (trong đó phát hiện ra 1/61 nhà báo không phải là đảng viên tính đến thời điểm ký tên vào kiến nghị) và bài báo của Vũ Hợp Lân nói trên. Câu hỏi đặt ra ở đây là phải chăng VNTB của Phạm Chí Dũng không thể nào giải quyết nổi cái tên tiêu đề bài viết để rồi buộc phải "đánh dậm" kiểu so sánh tầm thường và vô nghĩa lý đến như thế? Hai bài báo dù cùng một trường phái nhưng chắc chắn luôn có những sự đặc trưng, phong cách khác nhau và mỗi người viết điều này lại càng được thể hiện sâu rõ hơn bao giờ hết. Vậy mà, bỏ qua tất thảy những chứng ngại đó, đoạn dẫn của VNTB trong hành trình bảo vệ Lê Công Định lại viết: "Có lẽ “rút kinh nghiệm sâu sắc” sau khi báo SGGP bị những thành viên chủ chốt của Nhóm 61 khiếu nại về hành vi vu cáo, bài viết trên báo Nhân Dân về luật sư Lê Công Định chỉ dừng ở mức “tranh luận lịch sử” mà không phủ chụp những cáo buộc vô cớ. Cuối bài viết này cũng không hiện ra những dòng chữ ngầm ý đe dọa hoặc răn đe lộ liễu về “xử lý pháp luật” hoặc “triển vọng bóc lịch” - vốn là sở trường của loại bài “phản tuyên truyền” trên các báo đảng và blog dư luận viên từ năm 2012 trở về trước.


Thái độ có vẻ nhu hòa miễn cưỡng của báo Nhân Dân hẳn cho thấy bầu không khí áp đặt chính trị vào năm nay đang trở nên chơi vơi hơn và còn có phần lạc lõng, lồng trong bối cảnh “đu dây” mệt nhoài vô ích của những người cầm quyền". 

Theo cách nói của VNTB thì nên chăng đó là tín hiệu vui cho Lê Công Định mới đúng. Và chắc khi tiếp nhận điều này Định đã phải buồn lắm, cái buồn của một kẻ thất vọng trước sự ủng hộ có vẻ không ra hồn cho lắm. No yếu ớt và bế tắc đến nỗi phải dựa vào một so sánh có thể nói la thiếu sự tương đồng. Với cơ sự này thì không biết ai là người có thể giải cái hàm oan này cho Định? Và cũng không biết liệu nếu một tập thể (VNTB) giúp không nổi thì nên chăng Định nên lộ mặt để bảo vệ mình bởi biết đâu tiếng nói của người trong cuộc sẽ có trọng lượng hơn. Chúng ta cùng chờ đợi sự phản hồi từ Định./.

Read more…

SỰ TRÁO TRỞ CỦA MỘT NGƯỜI TỪNG LÀ...LUẬT SƯ

7:20 PM |
Sau hơn ba năm chấp hành án vì "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân", ngày 6-2-2013, Lê Công Định được ra tù trước thời hạn. Ngỡ rằng sau khi được hưởng lượng khoan hồng của Nhà nước, Lê Công Định sẽ rút ra bài học để làm lại cuộc đời, song qua một số ý kiến đã công bố, lại thấy dường như anh ta đang muốn chứng minh mình là con người tráo trở?
Năm 2010, trước khi tòa nghị án, Lê Công Định đã thành khẩn nhận tội, tỏ ra ân hận vì "đi ngược lại những đóng góp của gia đình trong hai cuộc kháng chiến". Đến hôm nay, vi-đê-ô clip và lời nhận tội của Lê Công Định vẫn còn nguyên trên internet, cho thấy việc làm "có mục đích tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam, hành vi của tôi đã vi phạm pháp luật Việt Nam, cụ thể là Điều 88 Bộ luật Hình sự, như tôi bị khởi tố. Tôi rất hối hận về sai lầm của mình mà vì đó mà tôi đã bị bắt tạm giam như ngày hôm nay. Do vậy, tôi đã hợp tác khai báo đầy đủ về việc làm của mình cho cơ quan điều tra, mong muốn được hưởng các tình tiết giảm nhẹ và sự khoan hồng theo quy định của pháp luật".

Sau hơn ba năm, do chấp hành tốt nội quy trại giam trong quá trình thụ án, Lê Công Định đã được ra tù trước thời hạn. Trở về với gia đình, với xã hội, thời gian đầu, Lê Công Định khá im hơi lặng tiếng, nhưng từ ngày 3-2-2014, sau khi trả lời phỏng vấn của BBC với những dòng phác họa "Từ năm lên bảy tuổi, tôi đã bắt đầu quan tâm đến chính trị. Năm lên 14 tuổi, tư tưởng tôi dần định hình. Đến năm 20 tuổi, khi sự kiện Đông Âu diễn ra, tôi xác định phải làm gì đó để thay đổi đất nước theo hướng xây dựng một quốc gia pháp trị và xã hội dân sự. Hơn 20 năm nay vẫn như vậy, không lý do gì để biến cố của bốn năm vừa qua có thể thay đổi lý tưởng của tôi" thì dường như anh ta bắt đầu hoạt động trở lại thông qua facebook, qua những bài viết, bài trả lời phỏng vấn trên một số diễn đàn của các thế lực thù địch, hoặc thiếu thiện chí với Việt Nam?

Ai cũng hiểu một điều đơn giản, một người có bản lĩnh sẽ rất khó có thể bị lôi kéo. Song theo lời khai của Lê Công Định với Cơ quan An ninh điều tra (Bộ Công an) vào năm 2009 thì anh ta lại liên tục bị lôi kéo, lúc thì: "Với sự lôi kéo của Nguyễn Sĩ Bình, tôi đã tham gia Đảng Dân chủ Việt Nam và là thành viên Ban Thường vụ tổ chức này và đã tham gia các việc làm tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam", lúc thì "Đầu tháng 3-2009, tại Pattaya, Thái-lan, tôi đã bị tổ chức Việt tân lôi kéo tham gia lớp huấn luyện đấu tranh bất bạo động"! Và đâu là sự chín chắn khi một người từng mang danh "luật sư" mà khi bàn về tự do ngôn luận, tự do báo chí trên BBC lại chỉ dẫn lại điều luật quốc tế hay điều luật nước này, nước khác có lợi cho mình (như để lòe bịp người chưa đọc các văn bản đó?), tảng lờ các nội dung có tính chế định và ràng buộc: "Trong khi thực hiện những quyền và quyền tự do cho cá nhân, mọi người chỉ phải tuân thủ các hạn chế do luật định nhằm mục đích duy nhất là bảo đảm việc thừa nhận và tôn trọng đối với các quyền và quyền tự do của những người khác, đáp ứng được các đòi hỏi chính đáng về đạo đức, trật tự công cộng và phúc lợi chung trong một xã hội dân chủ" (khoản 2 Điều 29 Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế); "Việc hành xử quyền tự do phát biểu quan điểm (...) đòi hỏi đương sự phải có những bổn phận và trách nhiệm đặc biệt. Quyền này chỉ có thể bị giới hạn bởi pháp luật vì nhu cầu: a. Tôn trọng các quyền tự do và thanh danh của người khác; b. Bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự công cộng, sức khỏe công cộng hay đạo lý" (khoản 3 Điều 19 Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị); "việc thực thi các quyền con người phải được xem xét trong bối cảnh khu vực và quốc gia, tính đến hoàn cảnh khác nhau về chính trị, kinh tế, pháp lý, xã hội, văn hóa, lịch sử và tôn giáo" và "Việc thực thi nhân quyền và các quyền tự do cơ bản sẽ chỉ được giới hạn theo quy định của luật pháp nhằm mục đích bảo đảm việc thừa nhận nhân quyền và các quyền tự do cơ bản của những người khác, và để đáp ứng các yêu cầu chính đáng về an ninh quốc gia, trật tự công cộng, y tế công cộng, an toàn công cộng, đạo đức công cộng, cũng như phúc lợi chung của tất cả mọi người trong một xã hội dân chủ" (Điều 7, Điều 8 Tuyên ngôn nhân quyền ASEAN)?

Đồng thời với việc đưa ra ý kiến không hoàn chỉnh về tự do ngôn luận, tự do báo chí, Lê Công Định còn có xu hướng "hoài cổ", soi mói lịch sử nhằm xuyên tạc (hay mê hoặc người đọc thiếu am hiểu lịch sử?). Thí dụ, để hạ thấp ý nghĩa trọng đại của ngày 2-9, mấy tháng trước, trong khi nhân dân cả nước hồ hởi đón chào Quốc khánh thì Lê Công Định công bố trên facebook, sau đó gửi đăng trên BBC ý kiến cho rằng, ngày 11-3-1945 "Bảo Đại ký đạo dụ "Tuyên cáo Việt Nam độc lập", hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884 cùng các hiệp ước nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, khôi phục nền độc lập của đất nước, thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ" là "thời điểm đáng lưu ý... xét về phương diện thực tế và pháp lý, Việt Nam đã thực sự độc lập từ ngày 11-3-1945"! Viết như vậy, Lê Công Định tự chứng tỏ anh ta hoặc là người rất kém hiểu biết lịch sử, hoặc cố tình xuyên tạc lịch sử để phủ nhận một sự kiện, một giá trị quan trọng của đất nước Việt Nam. Bởi người Việt Nam am hiểu lịch sử dân tộc đều biết ngày 11-3-1945 Bảo Đại ký đạo dụ "Tuyên cáo Việt Nam độc lập", ra tuyên bố này khác,... là do sức ép của phát-xít Nhật, qua đó chấp nhận thay thế thế lực ngoại xâm đô hộ này (Pháp) bằng thế lực ngoại xâm đô hộ khác (phát-xít Nhật). Để sáng tỏ, Lê Công Định nên tìm đọc hồi ký của ông Trần Trọng Kim cùng các tài liệu liên quan để hiểu quan hệ của ông với người Nhật như thế nào, tại sao lại có ý kiến cho rằng "Trần Trọng Kim bị người ta dùng làm con bài, mà vẫn tưởng là họ cho ông ra đóng góp với dân tộc"!

Phát ngôn bừa bãi về ngày độc lập của dân tộc xong, Lê Công Định chuyển sang ca ngợi... chế độ Sài Gòn trước đây! Như muốn hùa theo mấy kẻ chống cộng người Mỹ gốc Việt đang sống ngày tàn nơi đất khách quê người và tự huyễn hoặc, tự an ủi nhau về "quá khứ oai hùng", Lê Công Định làm thơ "kính tặng" một viên tướng vì bại trận phải tự sát và "tướng lĩnh, binh sĩ VNCH", mà qua câu thơ "Từng thao lược, can trường xông trận mạc - Giặc thù phơi xác, máu loang chân" (!) là có thể hiểu anh ta đứng về phía nào. Sau đó, nhân "ngày giỗ Ngô chí sĩ" và kỷ niệm sự kiện Ngô Đình Diệm phế truất Bảo Đại, Lê Công Định vừa viết trên facebook coi Ngô Đình Diệm là "nhân vật từng có sự nghiệp vĩ đại nhất của dân tộc ở thế kỷ 20..., nhân vật lịch sử đã từng tranh đấu và ngã xuống vì quốc gia Việt Nam" (!), vừa đưa lên internet bức ảnh chụp anh ta đứng bên mộ Ngô Đình Diệm như muốn khẳng định không nói suông!? Thậm chí mới đây, trong một status đăng trên facebook cá nhân, trong khi xưng xưng viết "lịch sử phải khách quan", anh ta lại bất chấp sự thật lịch sử, ngang nhiên coi việc chính quyền Ngô Đình Diệm "lê máy chém" giết hại nhân dân miền nam là "vu cáo... luận điệu tuyên truyền của nhà nước"! Bàn về một vấn đề hệ trọng như thế, nhưng không tìm hiểu lịch sử, hay anh ta cố tình bỏ qua lịch sử để "làm đẹp thần tượng Ngô chí sĩ"!? Rất nhiều tài liệu về tội ác của chính quyền Ngô Đình Diệm do chính người Mỹ và nhiều người nước ngoài viết đã xuất bản, chẳng lẽ Lê Công Định không đọc? Còn về máy chém, mọi người đều biết đó là một công cụ man rợ mà chính quyền Ngô Đình Diệm sử dụng để giết hại đồng bào, mà cái chết của Ba Cụt (tức Lê Quang Vinh, bị chém ở Cần Thơ năm 1956), Hoàng Lệ Kha (Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Tây Ninh, bị chém ở Tây Ninh năm 1960),... là những sự kiện đủ chứng minh Lê Công Định cố tình đổi trắng thay đen, phớt lờ sự thật lịch sử. Nếu là người cầu thị, Lê Công Định cần đọc mấy dòng của tác giả Cao Hữu Tâm khi trao đổi với một số người đang lao xao "hoài Ngô" đã viết trên trang mạng sachhiem.net: "Cụ đã mục xương lâu rồi, đừng mang cái xác thối của cụ ra bắt người khác ngửi mùi tử khí "anh minh" nữa. Cụ do Mỹ cho về, cũng lại do Mỹ bứng đi, đó là quy luật của nhờ cậy rồi phản bội, thôi. Còn muốn chống cộng, không phải chỉ văng tục chửi thề tục tĩu là cộng sản chết đâu, mà kết quả ngược lại, tức là bị phản ép - phê rồi đó!".

Tuy nhiên, sự tráo trở của Lê Công Định thể hiện rõ nhất khi anh ta viết: "Chính biến cố bắt giam tôi ngày 13-6-2009 đã đẩy tôi vào con đường chính trị một cách bất đắc dĩ"! Viết như thế, chẳng hóa ra là Lê Công Định tự "vả" vào những gì anh ta nói khi trả lời phỏng vấn của BBC như đã dẫn ở trên? Từ sự thành khẩn nhận tội của anh ta trước tòa, thử hỏi ai đã tham gia "ban thường vụ" của cái gọi là "đảng dân chủ Việt Nam" của Nguyễn Sĩ Bình ở Hoa Kỳ, và nếu không bị bắt giữ thì còn giữ chức "tổng thư ký" của cái "đảng" bịp bợm này? Thử hỏi, ai đã tham gia "khóa huấn luyện" của tổ chức khủng bố "Việt tân" năm 2009 ở Pattaya (Thái-lan)? Thử hỏi, ai đã lấy các bí danh Nguyên Kha, Paul, C4 (Chị Tư) để liên lạc với đồng bọn, soạn thảo 33 tài liệu công kích chế độ? Thử hỏi, ai đã công khai thừa nhận "Tôi thấy những việc làm của tôi đã vi phạm pháp luật Việt Nam. Tôi rất ân hận với hành vi sai trái của mình"? Chẳng lẽ đó không phải là hoạt động chính trị? Bằng các câu chữ này, Lê Công Định không chỉ tráo trở sổ toẹt lời khai mà qua đó như muốn đổ lỗi cho chính quyền đã đẩy anh ta vào "con đường chính trị". Phải chăng Lê Công Định muốn dọn đường để tiếp tục đi trên con đường cũ bằng cách thức khác? Phải chăng anh ta muốn đánh tiếng về "lòng trung thành" với ai đó? Tiền hậu bất nhất, nhưng lời khai, vi-đê-ô clip nhận tội của anh ta thì vẫn còn rành rành trên internet. Thiết nghĩ, từng là một "luật sư" được ca ngợi có "tài năng", nhưng Lê Công Định lại công khai thể hiện thái độ tráo trở như vậy thì thử hỏi, đâu là con người đích thực của anh ta?
Read more…