NGUYÊN NGỌC VÀ TUYÊN BỐ VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VIỆT NAM

7:52 PM |
Nguồn Đông La 
Phàm là muốn làm việc lớn trên đời người ta phải có tài, đức và chí. Việc Nguyên Ngọc chủ trò vận động thành lập một Hội Nhà Văn độc lập là việc cực lớn, chưa kể về luật có phạm pháp không, về chính trị có mưu đồ phản động không, Nguyên Ngọc cũng cần phải có đại tài đức và đại ý chí. Nhưng thực tế xem chừng Nguyên Ngọc chỉ có số 0 tròn như cái trán dồ bướng bỉnh của ông, y như một chú bé học sinh cá biệt bất trị vậy.

Gần đây nhất viết trên VietNam.net NguyênNgọc cho dạy lịch sử không nên “bồi đắp chủ nghĩa yêu nước” nữa, cũng không nên ca ngợi các bà mẹ Việt Nam Anh Hùng quá vì sẽ làm đau lòng các bà mẹ lính VNCH! Điều này từng khiến tôi nghĩ đầu óc lão già này xơ hóa thành củ chuối rồi. Bởi nấm mồ thể chế VNCH đã xanh cỏ từ lâu, nước ta đã hòa hợp, khái niệm “lính Ngụy” đã không còn, vậy mà thật kỳ quái khi đến tận hôm nay, không chỉ phía “địch” vẫn còn người “chiến đấu” mà phía “ta” cũng có kẻ tìm cách chiêu hồi như Nguyên Ngọc!
Hưởng ứng phong trào quấy rối, những mong đất nước mau loạn ly, lộn tùng phèo như Thái Lan gần bên và Ucraina vùng Đông Âu xa xôi, Nguyên Ngọc đã ra TUYÊN BỐ VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VN, tiếp bước Quang A lập diễn đàn quấy rối hôm nào, và như Lê Hiếu Đằng trước khi trả nghiệp báo, cũng kịp ra lời kêu gọi thành lập đảng phản bội!
Tôi đã viết nhiều về Nguyên Ngọc, nay nhân dịp hệ trọng ông ta ra tuyên bố trên, tôi tổng kết lại những nét chính mà tôi đã viết về con người này, xem tài đức ra sao mà to gan đến thế!
xxx
Vào đời, Nguyên Ngọc đã viết những tác phẩm bằng thi pháp “người tốt việc tốt” giản đơn. Ông đã “ăn may” vì ở thời chiến người ta dễ dàng có được những chất liệu “vàng ròng” để dựng nên những tác phẩm, nên đã thành công còn hơn cả thành công. Nhưng về sau, trong thanh bình, mọi điều kiện và thời gian để viết lách dư thừa, nhưng ông lại thiếu tài và thiếu một thi pháp hiện đại nên văn tài ông như pháo tịt ngòi.
Với thành tựu trên, Nguyên Ngọc hơn đứt Nguyễn Khải, một tài danh cùng lứa. Những năm tháng dài chiến tranh ác liệt, Nguyễn Khải lúc nào cũng “bám váy vợ”, còn Nguyên Ngọc thì trực tiếp ở chiến trường cả chục năm. Vì vậy ông đã được giao trọng trách làm Bí thư Đảng đoàn Hội Nhà văn VN, rồi từng dốc lòng soạn cương lĩnh văn chương, bản “Đề dẫn”, dâng lên “Đảng kính yêu” của mình như sau:
 “Nói về phương hướng nội dung của văn học trong thời kỳ mới hiện nay, chúng ta muốn trước hết tập trung … vào con người… Con người mới ấy, như Đảng đã chỉ rõ, sẽ là kết quả tổng hợp cả 3 cuộc cách mạng: cách mạng quan hệ sản xuất, cách mạng khoa học kỹ thuật, cách mạng tư tưởng và văn hoá. Đảng cũng đã sớm chỉ ra cho chúng ta… đó là con người lao động Việt Nam làm chủ tập thể xã hội chủ nghĩa… chủ nghĩa xã hội”.
Thật tiếc, dù “hót” hay như vậy, nhưng đúng là vải thưa không che nổi mắt thánh, Tố Hữu đã nhận ra cái khuynh hướng “lật đổ thần tượng” nên việc cân nhắc để Nguyên Ngọc lãnh đạo văn chương trở thành “một bài thơ dở” của ông. Nguyên Ngọc đã bị “rớt” ngay khi ngồi cái ghế cao sang chưa ấm chỗ. Con đường “vào Trung Ương” của Nguyên Ngọc bị chấm hết, “tầm nhìn xa” của Nguyễn Khải “nịnh dần Nguyên Ngọc đi là vừa” trở thành tầm nhìn ngắn!
Phải chăng nền văn chương hôm nay thiếu một người có tầm và có uy như Tố Hữu nên mới có tình trạng trắng đen lẫn lộn, thiện ác bất minh. Mới có trường hợp Phạm Xuân Nguyên, một tay nhận huy hiệu 30 năm tuổi Đảng, một tay ký kiến nghị tước quyền Đảng và làm bao trò sai trái, nhưng vẫn ung dung ngồi cái ghế Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội. Tôi không hiểu sao ông Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị để nguyên vậy. Phạm Xuân Nguyên đúng là được bầu lên hợp pháp nhưng không phải cứ thế là có toàn quyền phạm pháp. Vẫn còn nguyên đó bài học nhãn tiền trong công tác tổ chức cán bộ ở Liên Xô, vì sai lầm nên mới có việc một kẻ phản bội như Goóc-ba-chov lại leo lên được chức vụ tối cao TBT ĐCSLX, để rồi đập vỡ LX ra từng mảnh, đồng thời tự đập nát sự nghiệp của chính mình, thành kẻ bên lề nhục nhã, lang thang!

NGUYÊN NGỌC VÀ TUYÊN BỐ VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VIỆT NAM

          (Gooc-ba-chov bị Enxin chỉ mặt)

Nguyên Ngọc, khi bị “rớt” xuống làm TBT tờ Văn nghệ, diễn đàn trung tâm của Văn chương VN và là Trưởng ban Sáng tác Hội Nhà văn VN. Nếu có thực tài đức, ông vẫn có toàn quyền thực hiện những tôn chỉ văn chương từng hứa với TBT Nguyễn Văn Linh: “nghệ thuật giữ cho con người không sa xuống thành con vật” và “Cái cốt lõi của văn nghệ là tính nhân đạo”. Nhưng rồi, Nguyên Ngọc đã “nói một đằng làm một nẻo”. Ông đã khai sinh ra tên tuổi Nguyễn Huy Thiệp mà văn chương có rất nhiều chi tiết, hình ảnh, ý tứ tục tĩu, bẩn thỉu, phi luân, phi mỹ ngược với tôn chỉ văn chương trên. Từ việc cho nấu xác thai nhi cho chó ăn là “chả quan trọng gì”, chuyện bố chồng bắc ghế nhìn trộm con dâu tắm là “chẳng có gì mà xấu hổ”, đến việc mô tả anh hùng dân tộc, Vua Quang Trung, như một lẻ lục lâm thảo khấu. Những ngày hôm nay, Nguyên Ngọc lại bảo vệ luận văn của Nhã Thuyên, ca ngợi thơ của nhóm Mở Miệng, một thứ thơ bẩn thỉu, tục tĩu và hỗn hào thì Nguyên Ngọc quả là trước sau như một.
Về tài văn, tài lãnh đạo thì như thế, còn về trí?
Thứ nhất, Phạm Xuân Nguyên từng cho Nguyên Ngọc “đã từ văn hóa nghệ thuật đến văn hóa tư tưởng”, đã “truyền bá tri thức nhân loại cho đồng bào mình”. Tất nhiên do dốt, do kết bè kéo cánh mới lăng-xê nhau tùng beng như thế. Nội dịch nhan đề cuốn sách đã sai be bét thì “truyền bá” cái gì? Với cuốn Le Degré zéro de l'écriture suivi de Nouveaux essais critiques của Barthes, “Độ không” ở đây Barthes biểu đạt thái độ vô cảm của nhà văn đối với xã hội, là thứ văn chương trung tính, vậy mà Nguyên Ngọc đã dịch là “độ không của lối viết”. Lối viết là cách viết; cụ thể là dùng phương tiện gì, như bút mực, máy chữ, máy tính; còn về lý luận thì lối viết là viết theo thi pháp nào, theo cách riêng nào? “Độ không của lối viết” thì là cái gì?
Thứ hai, đối với chính trị xã hội, Nguyên Ngọc luôn có tư tưởng lộn ngược. Nguyên Ngọc ca ngợi truyện lịch sử của Huy Thiệp cho Nguyễn Huệ như giặc cỏ, Nguyễn Ánh mới là “nòi vương giả”. Nguyên Ngọc ca ngợi bằng được cuốn “Nỗi buồn chiến tranh” cho chiến thắng vĩ đại của cả dân tộc chỉ là “Nỗi buồn”! Với cuốn “Bên thắng cuộc” của Huy Đức, nhân chứng sống của cả hai phía “bên thắng” và “bên thua” đều phản ứng chuyện Huy Đức xuyên tạc sự thật thì Nguyên Ngọc lại cho là: “rất trung thực”. Gần đây như nói ở trên, trong bài viết về Phạm Xuân Ẩn trên VietNam.net, Nguyên Ngọc lại cho chúng ta trong chiến tranh đã nhìn sai về sự xâm lược, cho sự căm thù giặc là “không bình thường”; rồi cho dạy lịch sử không nên “bồi đắp chủ nghĩa yêu nước” nữa vì bị chính trị hóa! Không nên ca ngợi các Bà mẹ Việt Nam anh hùng quá vì sẽ đau lòng các bà mẹ lính VNCH!
Tôi đã viết, đầu óc Nguyên Ngọc bị xơ hóa thành củ chuối là do vậy. Nên cái danh “nhà tư tưởng” mà Phạm Xuân Nguyên phong cho Nguyên Ngọc thực chất chỉ là “tư tưởng phản động” mà thôi!
***
Theo đạo Phật, ngoài sân hận dẫn đến cái nhìn lộn ngược trên, Nguyên Ngọc cũng nhiễm độc nặng si. Đó là tính háo danh, làm dáng trí thức, luôn ảo tưởng đắm chìm vào những tri thức cao xa mà thực chất ông không hiểu gì cả.
Về cơ sở triết học của lý luận văn học, Nguyên Ngọc si mê rồi truyền bá tư tưởng của Kundera. Cần phải hiểu Kundera lấy Hiệntượng học làm cơ sở triết lý cho văn chương của mình. Trong cuộc trò truyện với Christian Salmon, Kundera nói: “Tiểu thuyết … thực hành hiện tượng học … trước các nhà hiện tượng luận”. Husserl đưa ra Hiện tượng học vì cho rằng hệ thống triết học cả duy tâm lẫn duy vật đã bỏ quên con người, ông muốn sáng lập một trường phái triết học mới: “làm rõ cảm giác của con người về thế giới này”, mô tả sự tự sinh của ý thức, ban bố cho nó ý nghĩa, là trạng thái liên khách chủ thể (Relation sujet-objet), là cái trạng thái mà Husserl gọi là sự suy tư về chính chủ thể suy tư. Nếu Descartes cho sự tồn tại của con người là sự suy tư "Cogito, ergo sum" thì Hiện tượng học của Husserl còn đi xa hơn: “Cogito, ergo cogito cogitatum”. Nghĩa làsuy tư về cái tôi khi nó suy tư về sự suy tư. Husserl coi điều đó là triết học cao hơn cả duy tâm, duy vật, coi ý thức của “cái Tôi” là nguyên lý cao nhất của nhận thức, là “đặt thế giới ở trong ngoặc”, tạo cơ sở cho Chủ nghĩa Hiện sinh ra đời. Chủ nghĩa đề cao “cái Tôi”, cái hiện sống, cho con người không phải chịu ràng buộc bởi tự nhiên cũng như xã hội. Rồi đến lượt Chủ nghĩa Thực dụng ra đời, cũng dựa trên triết lý của “cái Tôi”, “Chỉ có cái gì có lợi cho tôi sẽ là chân lý”!
Những triết lý duy tâm chủ quan trên không chỉ ngược với triết học Mác mà còn ngược với cả Đạo Phật và luân thường đạo lý phương Đông. Đạo Phật cho cái Tôi là không thật. Luân thường đạo lý của Phương Đông coi khiêm cung là thái độ sống cần khuyến khích, đề cao.
Như vậy tư tưởng nghệ thuật của Kundera cũng ngược với tư tưởng của Barthes nói ở trên, nghĩa là Nguyên Ngọc “đếch” biết gì nên mới sùng bái hai cái ngược nhau!
Nguyên Ngọc cũng còn ca tụng Lê Đạt là một “người hiền”. Lê Đạt chắc phải có những gì đặc biệt thì Nguyên Ngọc mới ca tụng thế. Quả đúng vậy, ngoài chuyện sáng tác như mọi người, Lê Đạt có tham vọng đổi mới thơ dựa trên Vật lý hiện đại. Một người có trình độ cấp II như Nguyên Ngọc đọc Lê Đạt bàn về đổi mới từ lý lẽ dựa trên những khái niệm của Vật lý như Entropy, phát xạ năng lượng, lượng tử… thì đúng là sợ vãi đái thật. Nhưng với tôi và những người hiểu vật lý thì Lê Đạt sai toét
Lê Đạt viết: “Đổi mới là tạo ra ăngtropi âm”. Tôi đã viết trong cuốn Bóng tối của ánh sáng: “Trong cơ học thống kê”, entropy là đơn vị đo lường mức độ hỗn loạn của hệ. Sự tăng độ hỗn loạn, sự đổ vỡ cái cũ là một quy luật khách quan, người ta chỉ có thể can thiệp bằng việc tiếp thêm năng lượng để có thể giảm sự hỗn loạn hoặc cao nhất cũng chỉ giữ được trạng thái trật tự cũ. Trong khi đó ngược lại, đổi mới thơ ca nói riêng và nghệ thuật nói chung là phải xóa bỏ cái trật tự cũ để sinh ra cái mới”. Như vậy Lê Đạt nói như trên là nói ngược.
***
Ở đời có ai mà không sai, chính Einstein, nhà bác học vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại cũng sai, nhưng để nhìn thấy cái sai cần phải phá chấp, phải có trí cao, tâm sáng. Lẽ ra Nguyên Ngọc phải thấy được là mình sai. Nhưng theo Tô Nhuận Vỹ trong To Nhuan Vy Nha van Viet nam: Doi moi va hoi nhap:
  “Nguyên Ngọc cũng chua xót: “Đọc Pasternak, tôi thấy bi kịch Zhivago vẫn là của một người đứng ngoài, đứng trên cả nước Nga mà đau. Còn bi kịch của tôi: một người trong cuộc, đảng viên, cầm súng, nhiệt tình xây dựng chủ nghĩa xã hội mấy mươi năm. Thế mà tại sao tình yêu của chính mình lại bị dày đạp đến như vậy”.
Vậy là Nguyên Ngọc vẫn thấy mình bị oan. Chính vậy, từ khi bị thất sủng sau vụ “đổi mới” ngược, ông luôn hành động bằng trí thấp, tâm tối, và sự vô minh của ông thì càng ngày càng tăm tối hơn! Việc ra TUYÊN BỐ VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VN hôm nay, không biết là lần cuối chưa, là một hành động như thế.
Như nói ở trên, Nguyên Ngọc từng được Đảng kỳ vọng trao vị trí Bí thư Đảng Đoàn Hội Nhà Văn Việt Nam một cách chính danh, chính thống, với đầy đủ quyền uy và các điều kiện. Vậy mà ông không làm nổi. Nguyên nhân chính là do ông quá kém chứ không phải do ông thông minh vượt thời đại như bầy đàn băng nhóm xưng tụng. Ông đã vấp ngã bởi chính sự kiêu căng, tự phụ của mình mà bọn xu nịnh bơm lên thành bản lĩnh, dũng khí! Bây giờ, với trí thấp, tâm tối và tài lộn ngược, ông tụ tập một nhóm nhà văn ô hợp thì làm được trò gì?
***
Liếc qua cái danh sách BAN VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VN, ngoài  thứ 1, “Nguyên Ngọc – nhà văn (Trưởng ban)”, còn có 60 người, trong đó có mấy nhân vật tôi biết rõ, kể cả người từng thân thiết với tôi:
Đứng thứ 2, ngay sau Nguyên Ngọc là “Bùi Chát – nhà thơ”. Bùi Chát chính là thành viên chủ chốt của nhóm Mở miệng, đã sáng tác thơ theo cái thẩm mỹ phản thẩm mỹ, chất liệu thơ là tất cả những gì xấu, bẩn, lưu manh, phản luân lý. Điều này dựa trên cơ sở lý luận đã sáng tác thì phải mới. Có điều muốn mới mà hay thì người ta phải có thực tài, như bên sinh học tạo ra giống mới tốt hơn vậy. Còn bất tài, tôi cao, trí thấp, tâm tối thì chỉ cho ra được tác phẩm lập dị, như quái thai mà thôi!
Trong danh sách, thứ 21 là “Hoàng Hưng – nhà thơ, dịch giả”. Nói tới Hoàng Hưng với tôi là cả một trời kỷ niệm. Tôi gặp anh đúng lúc đời tôi đang ở đúng cái đáy của đồ thị chứng khoán. Tôi còn nhớ khi tâm sự với anh chuyện cơ quan nó “chơi” tôi, anh bảo: “Đúng là bọn Maphia”. Trong giao tiếp Hoàng Hưng rất dễ thương. Hồi ấy anh ra tập “Ngựa biển” bị đánh tơi bời vì có phần “thi pháp” có thể xem là tiền bối của nhóm Mở Miệng, với những câu thơ từng nổi tai tiếng như “Bạn ơi giao hợp nơi đâu”; “Đờm, dãi, thịt, da, tinh, khí, phì, phào”;… Tính tôi vốn rất thoáng, chính vậy tôi đã lấy vợ là “cháu cha” có một chú ruột là cha tuyên úy của Quân lực VNCH đang bị tù, nên cũng tôn trọng quan điểm thẩm mỹ của Hoàng Hưng, vì trên thế giới nó cũng thế. Chính tôi cũng đã viết mấy chữ bảo vệ Hoàng Hưng. Nhưng rồi tôi phải “chia tay hoàng hôn với anh” vì cái tôi của anh quá cao, tôi tôn trọng việc anh theo quan điểm văn chương nào đó tùy anh, nhưng anh cho nó là “siêu nhất” thì tôi lại chống lại. Cũng như tôi không chấp chuyện vợ tôi là cháu cha tuyên úy, nhưng tôi sẽ chống lại ngay nếu “bả” cho chú cháu “bả” là sáng ngời chính nghĩa. Rất may là trong gia đình vợ tôi không bao giờ bàn chuyện đó. Rồi không biết có phải do Hoàng Hưng bị tù mấy năm không, khuynh hướng chính trị của anh cũng có vấn đề, như anh thần tượng cái ông “tống đi đâu” Tống văn Công chẳng hạn. Chính vì thế tôi đành “gút bai” anh thôi. Dù tình riêng thực lòng bây giờ tôi vẫn “nhớ” anh!
Đứng thứ 32 là “Nguyễn Duy – nhà thơ”. Tôi từng làm thơ về ông này:
Thanh Hóa có một Nguyễn Duy
Nổi danh từ một cuộc thi văn nghề
Thơ Duy đậm chất đồng quê
Cua, ốc rơm, rạ mang về vinh quang.
Nguyễn Duy là người hoạt ngôn, hóm, tếu, tinh, nên rất được lòng độc giả Việt Nam vốn đều xuất thân từ làng quê. Tôi thích câu thơ tinh về quê của Nguyễn Duy: “Vỏ ốc trắng những luống cày phơi ải/ Bờ ruộng bùn lấm tấm dấu chân cua”. Tôi cũng thích câu trải về lính cũng của Nguyễn Duy: “Có người ngủ thế thành quen/ Đã nghe sợi tóc bạc trên tay mình”. Nhưng đây là thơ khéo viết để người ta thích chứ không phải để người ta phục vì chả chứa đựng ý gì cao sâu cả. Như hai câu của anh Hữu Thỉnh: “Một mình một mâm cơm/ Ngồi bên nào cũng lệch” và hai câu của tôi: “Con bỗng giật mình thấy nhăn nheo giọt nước mắt/ Có già nửa phần buồn và non nửa phần vui”, chúng là những câu chữ nhỏ bé nhưng lại chứa đựng được cả sự hy sinh lớn lao của dân tộc ta sau khi trải qua một cuộc chiến khốc liệt. Đặc biệt Nguyễn Duy có tư tưởng rất phản tư tưởng khi viết câu “Dù bên nào thắng thì nhân dân cũng đều thất bại” mà Huy Đức (San “hô”) đã trang trọng dùng làm đề từ cho cuốn “Bên thắng cuộc”. Cả Huy Đức và Nguyễn Duy đều ngu ở chỗ nước ta không gây chiến để rồi mong giành thắng lợi, để rồi nhân dân phải thất bại! Vì vậy hôm nay Nguyễn Duy có tên trong danh sách của Nguyên Ngọc cũng là tất yếu thôi!
Rồi thứ 35 là “Nguyễn Huệ Chi – nhà nghiên cứu văn học”, một “chấy thức” đã quá quen với cộng đồng mạng qua trang bọ xít. Về Hán Nôm, Huệ Chi có tài “đạo văn” của cả Vua, “cướp chữ” của cả thầy, “đoạt thai, hoán cốt” văn của cả trò. Về triết học có công “vạch áo thầy Cao Xuân Huy cho thiên hạ xem lưng”. Về trình độ khoa học thì cứ ngỡ mình khác con ruồi, con bò, nhưng với quy luật vật lý trong một “công trình” nghiên cứu của ông ta thì ông ta cũng chỉ như con ruồi, con bò mà thôi!
Thứ 36 là “Nguyễn Quang Lập – nhà văn”. Về văn tài dường như Lập cố bắt chước cho giống đàn anh Nguyễn Huy Thiệp- “thành tựu đổi mới văn chương” của Nguyên Ngọc. Lập viết về kỷ niệm tuổi học trò, đã kể chuyện từng cùng lũ bạn “trẻ con bảy, tám tuổi góp tiền lại xử sờ bướm bạn gái”; rồi chuyện “đít thằng Thanh đang nhoáy trên bụng thím L”; về tâm không kẻ nào bất nhân hơn khi Lập cho rằng anh Võ Điện Biên dùng xác cha mình là cố ĐT Võ Nguyên Giáp để kinh doanh, chọn chỗ chôn như vậy là để phục vụ dự án du lịch!!! Còn khi Lập cho việc đóng đinh vào đầu, đục răng, đục đầu gối các chiến sĩ bị tù ở các “Địa ngục trần gian” dười thời VNCH không phải là ác mà chỉ là “khai thác thông tin” thì về nhân, Lập đã mất nhân tính, về tư tưởng thì chỉ có thể nói là phản động! Và chắc đã ăn tiền nên buộc phải nói đen thành trắng như thế, chứ người bình thường nào có thể nói thế?
Thứ 44 là “Phạm Xuân Nguyên – nhà phê bình văn học, dịch giả”, thằng này viết nhiều rồi, chán “đếch” muốn nói tới nữa.
Người cuối cùng tôi muốn nói đến cũng là thứ chót 60, “Vũ Thư Hiên – nhà văn (Pháp)”. Với cuốn “Đêm giữa ban ngày”, sách gối đầu giường của những người coi thể chế Việt Nam là thù địch, ông Hiên đúng là đã phạm tội ác trời không dung đất không tha, chỉ từ nghe hơi nồi chõ, đã vu cáo, bôi đen Hình tượng Bác Hồ, lãnh tụ vĩ đại của một đất nước mà nhân dân đã coi như thần thánh. Tôi đã hỏi “thánh nữ” Vũ Thị Hòa:
“Cô có thấy linh hồn Bác Hồ không? Nếu đúng như kẻ xấu viết về Bác có nhiều tội ác được che giấu, kể cả chuyện giết chính vợ, con bí mật của mình, linh hồn Bác cũng bị đầy địa ngục sao?”
Cô trả lời:
“Không phải đâu, bọn chúng xuyên tạc đấy, em thấy linh hồn Bác đang ở cõi thánh rực rỡ lắm. Bác Giáp cũng vậy. Không phải ai cũng được như vậy đâu. Đa số bị đầy khổ sở lắm”.
***
Cũng như hiện trạng của đất nước, Hội Nhà Văn Việt Nam tất cũng còn nhiều vấn đề. Mấy năm nay tôi chú tâm “uýnh” bọn “rận” nên tôi không đọc báo Văn Nghệ, không biết Hội Nhà Văn như thế nào. Chỉ riêng việc liên quan đến tôi là chuyện vừa rồi tôi gởi cuốnBóng tối của ánh sáng dự xét giải thưởng hàng năm của Hội. Tôi tự tin gởi vì từ những vị lãnh đạo lĩnh vực lý luận phê bình VHNT như anh Hồng Vinh, anh Đào Duy Quát, rồi anh Hữu Thỉnh là Chủ tịch HNV, đến các nhà phê bình như anh Hồng Diệu, anh Nguyễn Văn Lưu, anh Mai Quốc Liên, rồi đến bạn đọc đều đánh giá cao cuốn sách. Anh Mai Quốc Liên khó tính thế mà còn mua 5 cuốn để tặng bạn bè, nhà văn Vũ Hạnh mua 3 cuốn, còn bạn đọc có người mua 30, 20, 10 cuốn để tặng nhau. Vậy mà Ban Lý luận phê bình của Hội Nhà Văn VN đã loại nó. Chính một vị lãnh đạo chủ chốt của Hội đã nói trực tiếp với tôi: “Cái Ban ấy toàn những đứa nó cho Luận văn Nhã Thuyên 10 điểm thì làm sao chúng bỏ phiếu cho em được”.
Nói Hội Nhà Văn hiện tại còn nhiều vấn đề chính là vì như thế! Nhưng cũng như đất nước, những gì còn sai trái thì sửa dần, có đâu lấy cớ để lập nước khác làm loạn để rồi cùng nhau khốn khổ. Thực chất việc lập Hội Nhà Văn riêng chẳng qua chỉ vì cay cú, ghen ăn tức ở, chưa nguôi tham vọng quyền thế. Nhà nước tước quyền, không cho quyền thì giờ mình tự phong cho mình.
Trong lời Tuyên bố có ghi: “Văn đoàn độc lập Việt Nam là một tổ chức của xã hội dân sự”. Điều này chứng tỏ Nguyên Ngọc đã học tập chiến hữu “rân trủ” Quang A.
Sau khi con đường dùng IDS “xe tăng tri thức” (think-tank) “bắn phá” thể chế thất bại, kiến nghị “lật pháp” thất bại, nhóm Nguyễn Quang A (luôn có Nguyên Ngọc) lại lập ra Diễn đàn xã hội dân sự để tiếp tục hoạt động. Với mục tiêu “góp phần chuyển đổi thể chế chính trị của nước ta từ toàn trị sang dân chủ”.  Chỉ từ việc dùng từ cho sự lãnh đạo toàn diện của Đảng là sự cai trị đã là phản động, đã có thể “tóm” được rồi, vì chỉ có kẻ thù của thể chế mới xuyên tạc bản chất sự lãnh đạo của Đảng như thế!
Vì vậy, việc Nguyên Ngọc lập Hội văn riêng cũng chứng tỏ có tham vọng chính trị chứ không đơn thuần là chuyện văn chương. Mà văn chương qua ngôn ngữ nghệ thuật dẫn dắt tất sẽ tác động đến tư tưởng, tình cảm người dân mạnh nhất, lại được tự do in ấn, phát tán từ nước ngoài, chắc chắn sẽ có sức phá hoại khủng khiếp!
***
Nhưng với một nhóm “Nhà văn” với nhân cách và nhân tài nhầy nhụa như trên mà VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP cái thứ gọi là VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP với những lời lừa mị lung linh bảy sắc cầu vồng của bong bóng xà phòng như sau:
“Một trong những chức năng quan trọng nhất của văn học là thức tỉnh lương tri và bồi đắp đạo đức xã hội….  chúng tôi, những người cầm bút ký tên dưới đây, quyết định vận động thành lập một tổ chức độc lập của các nhà văn viết bằng tiếng Việt ở trong nước và ngoài nước, lấy tên là Văn đoàn độc lập Việt Nam, với mong muốn góp phần tích cực xây dựng và phát triển một nền văn học Việt Nam đích thực, nhân bản, dân chủ, hiện đại, hội nhập với thế giới, có thể đóng vai trò tiền phong đúng như nó phải có trong sự nghiệp phục hưng văn hóa, phục hưng dân tộc mà lịch sử đang đòi hỏi”.
Chúng ta thấy y như ngày nào Nguyên Ngọc viết bản “Đề Dẫn” dâng lên “Đảng kính yêu” vậy!
Chắc ngoài những “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, những người tử tế thì chỉ có những nhà văn nhẹ dạ cả tin mới tin mà xin nhập cái “Hội Ngọc củ chuối” mà thôi. Chỉ cần có chút suy xét và tỉnh táo, chẳng ai lại đâm đầu vào cái hố rác nhầy nhụa ấy!
***
Đã vào tuổi U90 vài năm, lẽ ra Nguyên Ngọc phải dọn mình để chuẩn bị ra trước tòa tâm linh chịu luật nhân quả của thế giới linh thiêng, một thế giới hoàn toàn công minh. Y như theo tỷ trọng của vật lý vậy, kẻ gieo nghiệp nặng, nghiệp ác, linh hồn sẽ nặng, phải chìm xuống tầng dưới chịu đầy đọa, ngàn vạn lần khổ ải hơn cõi phàm trần; linh hồn người sống thiện đức, công chính sẽ siêu thoát lên cõi tinh khiết, thung dung cực lạc.
Tiếc là với thế giới hữu hình sờ sờ rước mắt Nguyên Ngọc còn không phân biệt được đúng sai thì làm sao hiểu được cõi vô hình linh thiêng kia? Ái ngại thay!
12-3-2014
ĐÔNG LA


Read more…

NGUYỄN LÂN THẮNG BỊ KIỆN TRUY TỐ THEO ĐIỀU 258 và 122 BLHS

10:32 PM |
f
Nhạn Biển

Nguyễn Lân Thắng, thủ lĩnh đám biểu tình No-U và nhóm Tuyên bố 258 mới được công an Quận Đống Đa triệu tập làm việc theo đơn tố cáo của Nguyễn Phương Anh (từng tham gia hành nghề dân chủ, tác giả của ba bài viết “Mặt thật Việt Tân 1,2,3”, đệ tử ruột của lão thành zân chủ Nguyễn Thanh Giang một thời).

Hiển thị NPA dè nghị truy tô NLT.jpg

Hiển thị NPA de nghị truy to NLT 2.jpg


Nguyên nhân vụ kiện này là Nguyễn Phương Anh bị Nguyễn Lân Thắng vu cáo/ khẳng định Nguyễn Phương Anh là người lập, sử dụng nick “BẠN CỦA NO-U” viết nhiều bài “gây chia rẽ, reo rắc nghi kỵ giữa những người ủng hộ hoặc trực tiếp đấu tranh dân chủ cho VN”, “chọc phá các hoạt động của phong trào No-U”, kèm theo ảnh, cảnh báo đồng bọn không quan hệ, kết bạn với Nguyễn Phương Anh.

Về người có nick “BẠN CỦA NO-U” từ năm trước đã có loạt bài liên tục phơi trần hành động/lời nói phản dân chủ, hãm hại đồng bọn, thủ đoạn, cơ hội của những tay anh chị cầm đầu NO-U, thậm chí còn phơi ra, chỉ mặt Nguyễn Quang A là mới thực sự là người “buông rèm” điều khiển mọi hoạt động của No-U qua nhóm admin điều hành. Có thể tham khảo tại page https://www.facebook.com/DonghanhvoiNoU hoặc http://hosodanchu.blogspot.com/search/label/CLB%20NO-U

Theo tố cáo của Nguyễn Phương Anh, Nguyễn Lân Thắng đã đưa tin sai sự thật và vu khống anh ta “tham gia dân chủ từ 2003”, “làm việc cho công an”, “bị khống chế và làm ăng ten cho ai đó”, “sử dụng nick và facebook BẠN CỦA NO-U”. Hành động này Nguyễn Lân Thắng đã công khai trên facebook nhằm tấn công Nguyễn Phương Anh đã phạm tội vu khống và xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của công dân.

Chiếu theo tố cáo này, ông Nguyễn Lân Thắng có thể sẽ bị xử lý theo Điều 122 BLHS với dấu hiệu hành vi “bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác hoặc bịa đặt là người khác phạm tội và tố cáo họ trước cơ quan có thẩm quyền, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm” Và Điều 258 BLHS với dấu hiệu hành vi “lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.”. Nếu tố cáo được ghi nhận, cơ quan công an thụ lý và chứng minh là đúng thì mức án nhẹ nhất với Nguyễn Lân Thắng là 3 tháng tù, cao nhất tới 3 năm. Ngoài ra tùy theo thiệt hại về vật chất, tinh thần, còn bị phạt tiền.

Đúng là thói hành xử phi dân chủ, ngạo mạn vốn đã ngấm vào máu thịt của mấy vị “thủ lĩnh No-U” kia đến mức hết thuốc nào chữa nổi. Hậu quả này chỉ là đến sớm hay muộn. Đây tiếp tục là cú tát trời giáng cho không chỉ Nguyễn Lân Thắng mà cả đám No-U, đám thủ lĩnh suốt ngày vỗ ngực tự sướng là “nhà đấu tranh dân chủ” nhưng hành động, việc làm, lời nói thì màn bản chất lưu manh, đầu gấu, xã hội đen. Vậy nên không có gì là lạ khi hàng ngũ đám No-U, dân chủ này đã và đang kết nạp toàn tội phạm hình sự như Nguyễn Văn Dũng Aduku “Giao cấu trẻ em”, Lê Quốc Quân trốn thuế, Trương Ba Không “Cưỡng đoạt tài sản công dân”, Bùi Thanh Hiếu buôn ma túy, Nguyễn Khắc Toàn trộm cắp tài sản… Khá hơn chút là đám cơ hội, kiếm tiền, kiếm danh, thác loạn, kiếm đường xuất ngoại…

Có vẻ như bộ mặt của chúng ngày càng nhơ nhớp y như ông chủ Việt tân vậy. Âu cũng là “sinh nghề tử nghiệp”, Nguyễn Lân Thắng nổi như cồn sau vụ được Việt tân trưng dụng làm vụ “Tuyên bố 258” nay có nguy cơ thăm nhà tù cũng vì Điều 258. Và đây cũng là bằng chứng chứng mình vì sao đám người này phải sống chết đòi xóa bỏ Điều 258 để chúng thoải mái “xâm phạm lợi ích hợp pháp” của Nhà nước, công dân, hành nghề zân chủ thuận lợi!!!
Read more…

Nguyên Ngọc và căn bệnh nổi danh

10:51 AM |
Loa PhườngẢnh tiểu sử của Loa Phường

Nhà văn Nguyên Ngọc

Thấy bác Nguyên Ngọc từ chối nhận giải thưởng cao quý trong nước và vỗ ngực bành bạch về khí khái của mình, Loa Phường xem ra càng nể. Viết văn hay thế, nào là Đất nước đứng lên, Rẻo cao…toàn tác phẩm mà mình yêu thích từ khi ngồi trên ghế nhà trường vậy mà bác chẳng màng đến thành tích... Bái phục, bái phục.
          Đoàng cái, thấy bác đứng đầu cái gọi là Ban vận động thành lập Văn đoàn độc lập Việt Nam, với mấy cái nhiệm vụ dù đã giở hết khả năng biến báo chữ nghĩa người ta vẫn nhận ra nó chẳng khác đếch gì với Hội Nhà văn Việt Nam. Sau một hồi bla, bla, blap để người đọc hiểu rằng dạo này bác Ngọc không có nổi tác phẩm nào cho ra hồn mặc dù đã tham gia cả trăm trại sáng tác, đi hết đông tây, nam bắc, ăn uống bao trận no say tưng bừng vậy mà…vẫn chẳng khác đếch gì, bác Ngọc chỉ ra cho người đọc biết: Bác không viết được không phải vì bác không viết được, mà là vì…Phải tìm ra một cái lý do chứ, không thể là đổ tại năng lực bản thân được. Vậy thì vì cái gì nhỉ. Kinh tế.Vì khó khăn kinh tế ư? Càng không thể. Ngày trước chiến tranh, bom rơi đạn nổ khắp nơi, cơm chẳng có mà ăn vậy mà bác vẫn cho ra đời những tác phẩm để đời.Vậy thì tại sao? Tại cái thằng thể chế. Chỉ có nó chứ còn ai vào đây nữa. Chính nó kìm hãm sự sáng tạo của Nguyên Ngọc. Chính thằng thể chế mới dám nhận xét, biên tập, hiệu đính tác phẩm của ông ( mà nói thế chứ lâu lắm rồi ông làm gì có tác phẩm nào để mà biên tập, hiệu đính).Dẫu đã mở ra cả mớ blog cá nhân, nơi ông và các bạn hữu như Xuân Nguyên, Bùi Chát thoải mái khoe khoang, phơi phong, phóng tác những sản phẩm văn chương của mình miễn phí– song chẳng hiểu sao nó vẫn nhanh chóng chìm vào quên lãng của xã hội…
Nhưng không thể để xã hội quên mình theo cái cách như vậy, Nguyên Ngọc cần xã hội biết đến mình không phải chỉ những đóng góp trong văn chương của ông trong quá khứ mà họ phải ghi nhận cả tài năng của ông trong hiện tại kể cả khi ông không còn khả năng sáng tác. Vậy thì chỉ có làm chính trị.
Ngửi được mong muốn của ông, đám kền kền ăn xác thối lao ngay đến, vo ve, mời chào. Chẳng biết chúng mời ông ăn món gì, nhưng người ta thấy Nguyên Ngọc bắt đầu xuất hiện ở Hồ Hoàn Kiếm, tham gia hoạt động biểu tình cùng đám Bùi Hằng, Trần Thị Nga, Trương Văn Dũng – Những kẻ mới nói qua, dân nhà lành đã mặt mày xanh lét như gặp cướp. Dần dần người ta thấy ông ký tên vào đủ mọi loại văn bản, kiến nghị. Kể cả việc ký tên để  bênh vực em Phương Uyên rải truyền đơn chống Nhà nước, nhưng lại đi dán cờ ba sọc, viếng mộ Ngô Đình Diệm – kẻ đã lê máy chém đi khắp miền Nam giết hại đồng bào và cả những đồng đội của chính mình. Ông tham gia cái gọi là Diễn đàn xã hội dân sự do đám Quang A và một số kẻ xưng danh zâm chủ đứng đầu. Đứng đầu cũng chỉ là con rối, còn thằng giật dây cho đám rối cạn ấy nó ở xa lắm. Nhưng bằng những đồng tiền ma lực nó cũng đã thuê được người đem chất nổ vào trong nước, những mong tạo tiếng vang. Cũng nhờ có nó mà Lê Quốc Quân chẳng cần làm ăn nghiêm chỉnh cũng kiếm dư 30 tỷ chỉ trong vòng 2 năm. Chẳng biết Nguyên Ngọc có được tí lộc rơi, lộc vãi nào không nhưng xem ra chưa làm được gì mà chỉ ăn không cũng khiến ông áy náy. Của đáng tội, từ hồi tham gia cái Diễn đàn  dở hơi dở hám ấy ông đã làm được cái quái gì, ngoài việc đi dạo hai vòng Bờ Hồ, xếp hàng chụp ảnh trong cái gọi là lễ tưởng niệm mà sau đó đã bị thiên hạ chửi cho là ngu vì cách chọn địa điểm biểu diễn chẳng ăn nhập với chủ đề. Ăn không ngồi rồi, vô lý lắm. Nghĩ quẩn, Quang A, Nguyên Ngọc lại bày trò thành lập “Văn đoàn độc lập Việt Nam”.
Nhưng nói mãi, nể lắm, mới được vài chục người. Ngại quá…Chẳng nhẽ làm gì cũng chẳng nên hồn. Nghe đâu có một ông nhà văn bị mắc bệnh tâm thần. Cứ đưa tên tay này vào chẳng mất gì. Nếu có ai đó phát hiện ra thì cũng cứ nói bừa là do hắn tự đăng ký. Người mắc bệnh tâm thần sao có thể tự bảo vệ được mình. Nghĩ vậy, Nguyên Ngọc vội vã ghi vào danh sách: Số 38 – Nguyễn Quốc Thái - nhà thơ.

Ban vận động

thành lập VĐĐLVN

  • 1/ Nguyên Ngọc - nhà văn (Trưởng ban)
  • 2/ Bùi Chát - nhà thơ
  • 3/ Bùi Minh Quốc - nhà thơ
  • 4/ Bùi Ngọc Tấn - nhà văn
  • 5/ Chân Phương - nhà thơ, dịch giả (Hoa Kỳ)
  • 6/ Châu Diên - nhà văn, dịch giả
  • 87 Dạ Ngân - nhà văn
  • 8/ Dư Thị Hoàn - nhà thơ
  • 9/ Dương Thuấn - nhà thơ
  • 10/ Dương Tường - nhà thơ, dịch giả
  • 11/ Đặng Tiến - nhà nghiên cứu phê bình (Pháp)
  • 12/ Đặng Văn Sinh - nhà văn
  • 13/ Đoàn Lê - nhà văn
  • 14/ Đoàn Thị Tảo - nhà thơ
  • 15/ Đỗ Lai Thúy - nhà nghiên cứu phê bình văn học
  • 16/ Đỗ Trung Quân - nhà thơ
  • 17/ Giáng Vân - nhà thơ
  • 18/ Hà Sĩ Phu - nhà văn
  • 19/ Hiền Phương - nhà văn
  • 20/ Hoàng Dũng - nhà nghiên cứu ngôn ngữ
  • 21/ Hoàng Hưng - nhà thơ, dịch giả
  • 22/ Hoàng Minh Tường - nhà văn
  • 23/ Lê Hoài Nguyên - nhà thơ
  • 24/ Lê Minh Hà - nhà văn (CHLB Đức)
  • 25/ Lê Phú Khải - nhà văn
  • 26/ Lưu Trọng Văn - nhà văn
  • 27/ Mai Sơn - nhà văn dịch giả
  • 28/ Mai Thái Lĩnh - nhà nghiên cứu triết học, văn hóa
  • 29/ Nam Dao - nhà văn (Canada)
  • 30/ Ngô Thị Kim Cúc - nhà văn
  • 31/ Nguyễn Bá Chung - nhà thơ (Hoa Kỳ)
  • 32/ Nguyễn Duy - nhà thơ
  • 33/ Nguyễn Đức Dương - nhà nghiên cứu ngôn ngữ
  • 34/ Nguyễn Đức Tùng - nhà thơ, nhà phê bình văn học (Canada)
  • 35/ Nguyễn Huệ Chi - nhà nghiên cứu văn học
  • 36/ Nguyễn Quang Lập - nhà văn
  • 37/ Nguyễn Quang Thân - nhà văn
  • 38/ Nguyễn Quốc Thái - nhà thơ
  • 39/ Nguyễn Thị Hoàng Bắc - nhà thơ
  • 40/ Nguyễn Thị Thanh Bình - nhà văn
  • 41/ Phạm Đình Trọng - nhà văn
  • 42/ Phạm Nguyên Trường - dịch giả
  • 43/ Phạm Vĩnh Cư - nhà nghiên cứu văn học, dịch giả
  • 44/ Phạm Xuân Nguyên - nhà phê bình văn học, dịch giả
  • 45/ Phan Đắc Lữ - nhà thơ
  • 46/ Phan Tấn Hải - nhà văn
  • 47/ Quốc Trọng - tác giả kịch bản điện ảnh
  • 48/ Thùy Linh - nhà văn
  • 49/ Tiêu Dao Bảo Cự - nhà văn
  • 50/ Trang Hạ - nhà văn, dịch giả
  • 51/ Trần Đồng Minh - nhà nghiên cứu văn học
  • 52/ Trần Huy Quang - nhà văn
  • 53/ Trần Kỳ Trung - nhà văn
  • 54/ Trần Thùy Mai - nhà văn
  • 55/ Trịnh Hoài Giang - nhà thơ
  • 56/ Trương Anh Thụy - nhà văn
  • 57/ Võ Thị Hảo - nhà văn
  • 58/ Vũ Biện Điền - nhà văn (Nhật Bản)
  • 59/ Vũ Thế Khôi - nhà nghiên cứu văn học, dịch giả
  • 60/ Vũ Thư Hiên - nhà văn (Pháp)
  • 61/ Ý Nhi - nhà thơ
Danh sách trích từ trang vận động của Văn đoàn

Vài ngày sau khi danh sách được đưa lên mạng. Các bác Hội Nhà văn Hà Nội giật mình: Ô hay, sao ông Nguyễn Quốc Thái này lại là thành viên trong ban vận động nhỉ, ông ấy đã mất từ tháng 10/2013 rồi cơ mà.

À hóa ra, không phải là thằng thể chế, mà là thằng thích được khen, được nổi danh nó hại ông Nguyên Ngọc. Đúng là chuyện hy hữu xưa nay, chỉ Văn đoàn Zâm chủ mới có: “đưa cả người chết vào danh sách Ban vận động? Phải chăng, thấy mình tuổi đã cao nên bác Nguyên Ngọc lo xa, muốn chuẩn bị cho việc đi vận động thành lập Văn đoàn ở thế giới bên kia.
Read more…

Bùi Hằng và cái giá phải trả

8:49 AM |
Loa Phường

           


         Bùi Hằng một đối tượng lưu manh được nhóm zân trủ lợi dụng để gây rối trật tự công cộng và vu cáo chính quyền. Trong mọi hoạt động do nhóm này tổ chức Hằng chỉ thủ mỗi một vai gây rối và chửi bới. Khác với các nhưn xĩ lắm chữ nhiều mưu như Quang A, Tương Lai…Hằng có biệt tài gào thét, chửi bới từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều mà không thấy mệt. Vì bản tính liều mạng, nên Hằng bị đồng đảng lợi dụng, luôn đẩy vào các vụ va chạm với công an. Chỉ nhìn cái cách mà Tường Thụy, Chí Đức cặp với Bùi Hằng đủ cho thấy ngay cả đám đàn ông – đại diện cho phái mạnh, béo trục, béo tròn vậy mà vẫn phải bám lấy váy Bùi Hằng mà kiếm sống. Càng hăng máu, Hằng các được các nhà ngụy dân chủ cổ vũ, khen ngợi. Tâng bốc nàng lên đện tận mây xanh. Các cụ có câu “khen ho hen chẳng còn”, sự hăng máu mù quáng của Hằng đã phải trả giá. Trong một lần quậy tưng bừng, gây rối trật tự công cộng, Hằng đã bị công an Lấp Vò, Đồng Tháp bắt giữ về hành vi gây rối trật tự công cộng.
          Xét cả quá trình thì việc đến giờ các cơ quan chức năng mới có động thái quyết liệt với Hằng âu cũng được xem là sự nhân nhượng thái quá. Có lẽ cũng vì sự nhân nhượng này nên Hằng và đám tiểu tử “dân chủ cuội” nghĩ rằng mình muốn làm mưa, làm gió gì cũng được miễn là cứ bám vào hai cứ chữ dân chủ là ổn tuốt. Cùng lắm vào tù đã có các quan thày Mỹ, EU…gây sức ép để chính quyền phải thả Hằng, không khéo thị lại còn được sang Mỹ họp hội với tay chơi Cù Vũ ấy chứ…
          Giấc mơ hão huyền của Hằng chẳng thể kéo dài được lâu, bởi thực chất hoạt động làm “kinh tế dân chủ” của Hằng và đám dân chủ cuội không phải vì nhân dân và càng chẳng dân chủ tẹo nào. Nói tóm lại đó là những hoạt động vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Có điều Hằng và đám dân chủ cuội trong nước vẫn nghiện cái nghề này bởi cái mà chúng quan tâm là nguồn tiền yểm trợ từ hải ngoại vào cho hoạt động “dân chủ” trong nước. Chính vì vậy, mặc dù  chẳng cần lao động, Hằng và đồng bọn vẫn ăn trắng, mặc trơn. Nay đây, mai đó, trong Nam, ngoài Bắc, ăn uống tưng bừng, tiền tiêu rủng rỉnh.
          Song ở đời cái gì cũng có cái giá của nó. Với người Mỹ chẳng có gì là “free lunch” – Bữa ăn miền phí. Chẳng qua là chuyện ông mất chân giò, bà thò chai rượu. Chừng nào Hằng còn quậy phá, còn chống đối chính quyền, chừng đó Hằng sẽ vẫn nhận được những khoản tiền yểm trợ hậu hĩ từ hải ngoại. Chừng nào không còn tác dụng ấy nữa, Hằng cũng sẽ bị ném vào sọt rác như Trần Khải Thanh Thủy.
 Được mấy đồng tiền của hải ngoại Hằng ăn trắng mặc trơn, xây nhà sửa cửa nhưng có những thứ mất mát còn lớn hơn cả vật chất mà người đàn bà này không nhận thức được hay cố tình không nhận ra đó là tình cảm gia đình và tương lai của con cái mình đã bị Hằng thiêu đốt vào canh bạc “dân chủ”.

          Trần Bùi Trung – cậu con trai của Hằng. Vì thiếu sự quan tâm của mẹ đã trở thành một đứa con hư. Thích cờ bạc, game net. Ham chơi tới mức nợ nần phải ăn cắp tiền của mẹ để đủ trang trải chi phí những cuộc chơi. Gia đình ly tán. Những người ruột rà của Hằng sau nhiều lần khuyên bảo không được cũng đành bất lực nhìn Hằng trôi mãi vào vòng xoay tội lỗi. Giờ đây nằm trong trại giam chẳng biết Hằng nghĩ gì. Nhưng từ những gì cô nàng dân chủ cuội này nhận được có thể khẳng định, cái mà Hằng mất còn lớn hơn rất nhiều với những vật chất và cái danh hão mà đám hải ngoại dành cho cô. 
Read more…

TRẬN GẠC MA - KÝ ỨC ĐAU BUỒN VỀ CHIẾN TRANH CÓ NÊN GÁC LẠI?

4:10 AM |
Nhạn Biển


Nước Việt Nam trong nhiều thế kỷ, những cuộc chiến cứ triền miên nối tiếp nhau hết lần này đến lần khác. Trong đó, cuộc chiến với Trung Quốc là cuộc chiến dai dẳng nhất. Chỉ riêng vùng biển Đông không biết đã chôn vùi biết bao xương máu của các tử sĩ cả miền Nam và miền Bắc Việt Nam. Nhưng tất cả những điều đó có nhất thiết cứ phải khơi lại liên tục hay không?


Đảo Len Đao một trong những hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa

Chúng ta đang bước vào một thời đại mới, thời đại mà chúng ta sẵn sàng bỏ qua mọi thù hằn trong quá khứ, không những giữa người Việt với người Việt, mà còn với những quốc gia đã từng gây chiến với chúng ta. Chúng ta đã bỏ qua cho Pháp và thậm chí còn coi họ như những người khai phá văn minh dù họ bóc lột dân ta trên khắp các ruộng đồng và đồn điền, phá tháp Báo Thiên (một trong Tứ đại khí của Đại Việt) để xây Nhà Thờ Lớn, dù cho họ giết hại không biết bao nhiêu người Việt dũng cảm đứng lên dành lại độc lập dân tộc. Chúng ta đã bỏ qua cho Nhật và coi họ là đối tác chiến lược dù Phát xít Nhật chính là nguyên nhân gây ra nạn đói năm 1945 làm chết gần cả triệu người dân Việt Nam. Thậm chí cuộc chiến hơn 20 năm giữa Mỹ và Việt Nam cũng dần lùi vào dĩ vãng bằng những cái bắt tay cho một mối quan hệ làm ăn thời kinh tế thị trường. Nhưng với Trung Quốc, có thể gọi là "mối thâm thù" hai nghìn năm, không dễ để từ bỏ.

Với mối thâm thù này, mỗi khi Hoàng Sa - Trường Sa bị Trung Quốc xâm phạm, lại có biểu tình diễn ra. Kể cả không có bất cứ sự kiện gì thì vẫn có những người cố khơi lại mối thù để triệu tập đám đông. Không cần nói vòng vo, đó chính là Nguyễn Quang A cùng nhóm 72 trí thức, Đảng Việt Tân, Hội Anh em dân chủ, NoU ... Từ tưởng niệm Hoàng Sa, đến tưởng niệm chiến tranh biên giới và 14/3 này sẽ đến Tưởng niệm trận Gạc Ma năm 1988: vẫn là một đám người lấy danh nghĩa tưởng niệm để chống Trung Quốc, mà sâu xa hơn là chống chính quyền.

Ở bên một nước lớn với tham vọng bá quyền như Trung Quốc, nhưng chúng ta cũng bị ràng buộc với một nước có tham vọng bá chủ toàn cầu như Mỹ, một thế đứng thật khó khăn. Đi với Mỹ thì Trung Quốc sẽ diệt, đi với Trung Quốc thì Mỹ cũng nhúng tay ngay vào nội tình. Không dễ để một nước nhỏ với vị trí chiến lược như Việt Nam giữ được quyền tự quyết của quốc gia tránh khỏi can thiệp của các nước lớn. Sự thể lúc ấy sẽ thật chẳng khác nào như Ukraina giờ đây đang lâm vào nội chiến. Dù bên ngoài bắt tay, nhưng bên trong Mỹ và Trung Quốc vẫn ngấp nghé tranh quyền ảnh hưởng đến chính quyền Việt Nam. Nhưng Mỹ cách Việt Nam cả nửa vòng Trái Đất, không thể ảnh hưởng bằn Trung Quốc ở ngay sát sườn trong thế "núi liền núi, sông liền sông" với Việt Nam được. Vậy thì Mỹ chỉ còn cách tách Việt Nam ra khỏi mối quan hệ với Trung Quốc bằng cách lợi dụng phe đối lập kích thêm mối thâm thù. Tất cả những cuộc biểu tình vừa qua, dù cho đến từ tấm lòng yêu nước của nhiều người dân, nhưng đằng sau tất cả là kế ly gián của nước Mỹ. 

Tại sao những người Việt chống đối không biểu tình vì giá xăng tăng hay điện tăng, mà lại biểu tình chống Trung Quốc? Không rõ đã có ai đặt vấn đề này ra để tự hỏi chưa? Lần biểu tình tưởng niệm hải chiến Gạc Ma này cũng chỉ là một chuỗi gây náo loạn nhằm ly gián mối quan hệ Việt - Trung vốn đã chẳng mấy đằm thắm gì. Nhưng Mỹ cũng sẽ không dám để chuyện này đi quá xa đâu, vì nếu bị dồn vào đường cùng, chẳng tội gì chính quyền không nghiêng hẳn sang phía Trung Quốc. Vậy là Mỹ lại thả vài miếng mồi kinh tế rồi làm ngơ để mặc cho những con tốt ngây thơ xuống đường biểu tình kia chịu thiệt thân vì vi phạm pháp luật Việt Nam

Trận Gạc Ma cũng như rất nhiều trận chiến khác trong lịch sử, không có sự khác biệt! Những liệt sĩ hi sinh đã được chính quyền ghi danh và hỗ trợ gia đình. Ngày 27/7 hàng năm, họ cũng được nhắc đến cùng rất nhiều liệt sĩ khác. Không cần thiết cứ phải đay nghiến mãi một nỗi đau lịch sử trong khi thế giới đang hướng tới hòa giải và hòa hợp. Để có thể hòa hợp với các nước lớn như đại bàng Mỹ và rồng Trung Quốc, Việt Nam không những cần sự nín nhịn mà cả sự khôn khéo trong ngoại giao, và trên hết chính là tinh thần đoàn kết toàn dân.
Read more…

Mạng người Việt Nam rẻ rúng?

7:46 PM |


Nhạn Biển



?Hình ảnh nội tuyến 2Hình ảnh nội tuyến 1

Sự việc máy bay chiếc Boeing 777-200 của Malaysia mất tích cùng với hơn 200 hành khách ngay sát không phận Việt Nam sau 05 ngày chưa tìm thấy một vết tích đang là điểm nóng trong khu vực Biển Đông -  nơi mà các tranh chấp lãnh hải, vấn đề đường lưỡi bò đã và đang trực chờ bùng nổ xung đột. Tính đa quốc gia, tính chất không đơn thuần chỉ là một vụ khủng bố liên quan đến nội bộ Malaysia, tính nhạy cảm về chính trị…ai cũng có thể lường thấy được, nên không đơn giản là nó trở thành tâm điểm nóng nhất của báo chí khu vực và thế giới.

Điều đó cũng lý giải vì sao Chính phủ, quân đội Việt Nam vào cuộc thực thi sứ mệnh nhân đạo rất tốn kém và báo chí Việt Nam đưa tin sát sao sự kiện đến vậy. Nó không chỉ đơn thuần là đáp ứng nhu cầu đọc tin của dân chúng và còn phục vụ cho vấn đề truyền thông, đối ngoại.

Nhưng như mọi khi các zâm chủ gia nhà ta lại có cớ để phản ứng với chính quyền, lại đua nhau nhận định/phán xét…

Lướt qua facebook của 2 zâm chủ gia tiêu biểu là Mẹ Nấm Gấu, Nguyễn Lân Thắng, chủ đề chiếc may bay rơi câu view rất mạnh kèm theo là những tấn công có chủ ý.

Mẹ Nấm Gấu này giả vờ “ngơ ngác”: “Mình đang suy nghĩ lẩn thẩn, vụ máy bay Malaysia bị mất tích, vụ nổ kho thuốc pháo ở Phú Thọ, vụ tai nạn sập cầu Cần Thơ, rồi vụ cháy ITC ở Sài Gòn, cách thông tin khác quá.
Lẽ nào mạng người Việt mình rẻ thiệt?”

Nhà của Nguyễn Lân Thắng thì tràn ngập bình luận về chủ điểm này. Ngoài việc “hợp ca” với dàn zâm chủ về việc so sánh số người chết trên máy bay kia tương đương với số người Việt chết vì tai nạn giao thông trong 8 ngày Tết mà “chả ai quan tâm”, còn sáng tác rất nhiều “nghi vấn đáng giá” khác kiểu như: chính quyền đang đánh bóng trước quốc tế, đang hướng lái truyền thông để đánh lạc hướng những vấn đề trọng điểm trong nước, “khỏa lấp bao nhiêu vụ việc sát sườn với lợi ích quốc gia, lợi ích người dân đang đóng thuế cho nhà nước này”

Công nhận đám kền kền nay rất khéo trình bày “lợi ích dân chúng”. Nhưng tiệt nhiên chúng lại lơ đi thông tin, trước việc báo chí ta tích cực giật tít, đưa tin rầm rộ quá khiến ông Hoàng Trung Hải lên truyền  hình nhắc nhở báo chí không được đưa tin bừa bãi vụ MH370 mà phải đưa những tin chính thống (tức là từ nguồn chính thống như VTV hay TTXVN). Có nghĩa chính quyền cũng ớn mấy ông báo chí, phải công khai nhắc nhở mấy đám kinh doanh báo chí nhà ta đừng quá đà, giật tít, câu view quá thành hại nước hại dân. Song các zâm chủ gia lại luôn luôn có “luật” áp đặt mọi phát ngôn của báo chí là “định hướng” của nhà nước, nên so sánh theo kiểu chụp giựt, lấy được theo một khía cạnh “khách quan” để phán xét chính quyền chỉ lo đối ngoại mà lơ là nội bộ này. Cách hành nghề kiểu này vốn dĩ đã trở thành chiêu “độc đắc” của “họ zâm tên chủ” rồi

Chưa hết, ngay cả việc, Việt Nam “tuyên truyền” cấp phép cho tàu Trung Quốc vào cứu hộ cũng là cớ để “thủ lĩnh NO-U” Nguyễn Lân Thắng chửi bới chính quyền đã “bán nước” rồi còn bày đặt cấp phép. Không “cấp phép” cho nó đi vào cứu hộ không lẽ cứ để nó đường hoàng lợi dụng việc nhân đạo để đi vào như chốn không người? Chẳng có cái gì tranh mất phần ngu của tay zâm chủ gia hàng đầu đã qua tay Việt Tân huấn luyện, đào tạo này nữa. Thảo nào mà đám Đoan Trang phải chán ngấy, chửi hắn “thô thiển”, và “khó xử trí” cũng đúng thôi.

Thật may nước Việt ta chưa rơi vào tay đám “họ zâm tên chủ” này, vì chưa chi suốt ngày chúng đã hò nhau tự thiêu, cổ động nhau xuống đường nổi loạn, ăn vạ, khiêu khích công an để “được đàn áp”, lôi kéo, tổ chức cho dân khiếu kiện, dân công giáo bạo loạn …  Nếu có ngày đất nước chẳng may rơi vào tay chúng không chia năm sẻ bảy, không năm bè bảy mối, không loạn 12 sứ quân mới là lạ.


Read more…

Kích thích sáng tạo hay nói xấu thể chế?

11:26 PM |
Nhạn Biển

Mấy hôm vừa rồi Cộng đồng Mạng xôn xao sự kiện Nhà văn Nguyên Ngọc tự nhận là "Trưởng ban vận động Văn đoàn Độc lập" ra Tuyên bố thành lập Văn đoàn Độc lập và các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình, nhà báo đều vội vã ký tên mà không cần phải nghĩ ngợi gì nhiều. Nhưng sau giai đoạn ồn ào,có lẽ đã đến lúc phải dừng lại để nghĩ kỹ hơn về vấn đề này.

"Văn đoàn độc lập" được lập nên bởi các nhân sự nòng cốt của Diễn đàn Xã hội Dân sự. Chính cây bút Kính Hòa của RFI đã khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng đây là một "bước tiến của Diễn đàn Xã hội dân sự". Vậy thì ta có thể thấy "Văn đoàn độc lập" không hề độc lập mà chịu sự chi phối của Diễn đàn Xã hội dân sự do Tiến sĩ Nguyễn Quang A đứng đầu, nhằm mục tiêu chính trị là lật đổ chính quyền Việt Nam đương thời. 

Sau một đoạn dài chê bai văn học nước nhà và thực trạng văn hóa xã hội, họ đã lập tức đổ mọi tội lỗi lên thể chế: một xã hội như chúng ta đang có, trong đó các quyền tự do cơ bản của con người thực tế bị vi phạm trầm trọng, đương nhiên đè nặng lên tâm lý sáng tạo của người cầm bút, làm mờ nhạt và tắt lụi các tài năng“. Câu chụp mũ này thể hiện hai điều rất quan trọng: Một là cho thấy rõ mục tiêu chính trị của Văn đoàn Độc lập; Hai là cho thấy rõ bản lĩnh và tài năng kém cỏi của các nhà văn đứng đầu Văn đoàn độc lập cũng như những người gật đầu đồng ý và ký tên ủng hộ. Người cầm bút giống như vàng ròng, không sợ lửa, cũng không sợ bị chôn lấp. Chính ở những bối cảnh "quyền tự do cơ bản của con người bị vi phạm trầm trọng" thì đấy là chỗ để các nhà văn, nhà thơ thả sức sáng tạo và truyền thông điệp nhân văn. Các tác phẩm lớn như "Những người khốn khổ", "Chiến tranh và hòa bình", "Túp lều bác Tom"... không có tác phẩm nào được viết dưới một xã hội dân chủ theo kiểu văn minh phương Tây hiện nay cả. Ngay cả những tác phẩm tưởng như bị chìm vào quên lãng trong nhiều thế kỷ như tập thơ Rubayyat của Omar Khayyam - một nhà thơ Hồi giáo, đến một lúc nào đó thích hợp lại đến được tay người đọc. Thế nhưng chỉ vài điều luật của nhà nước đã làm "mờ nhạt và tắt lụi các tài năng" thì có lẽ tài năng đó quá yếu ớt và mờ nhạt thật. Qua đó có thể thấy rằng Văn đoàn này chỉ bao gồm những kẻ bất tài và yếm thế, không muốn cống hiến đời mình cho những tác phẩm văn chương có giá trị mà chỉ muốn được lưu danh sử sách như những nhà đấu tranh chính trị. 

Văn đoàn Độc lập là một chiêu bài đóng mác tự do tư tưởng, tự do ngôn luận để thu hút các nhà văn, nhà thơ vốn nhẹ dạ, cả tin, chỉ biết say sưa theo lý tưởng. Văn đoàn này thay vì tổ chức các hoạt động sáng tạo hay hỗ trợ các nhà văn, nhà thơ, trí thức truyền bá tác phẩm của họ, thì lại chỉ đi thu thập chữ ký cuả các nhà văn, nhà thơ; lợi dụng những người có uy tín như PGS Đỗ Lai Thúy , nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên để lôi kéo đám đông được nhiều hơn. Chắc hẳn rằng nhà văn Nguyên Ngọc và ban vận động đang kỳ vọng rằng các nhà văn, nhà thơ tham gia Văn đoàn Độc lập trong tương lai sẽ thay họ viết các truyện ngắn, các bài thơ, bài luận chửi chính quyền và kích thích bạo động lật đổ chính quyền. Các tác phẩm sẽ được lan truyền trên Internet, hoặc sách giấy thì đã có Bùi Chát cùng Nhà xuất bản Giấy  Vụn của anh ta sẽ chịu trách nhiệm in ấn và phát hành.

Bản thân những người tham gia Văn đoàn Độc lập này cũng nhập nhằng giữa các tổ chức. Ngay cả ông Nguyên Ngọc, ông cũng chưa rời bỏ khỏi văn trò Hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Có lẽ các nhân vật này vẫn đang tính đường lui cho mình, rằng nếu thất bại thì họ vẫn còn có Hội nhà văn Việt Nam để nương tựa. Việc tham gia hết hội này nhóm nọ không làm nên độc lập tự do cho nhà văn, không hề đúng với tuyên ngôn của chính mình. Tham gia nhiều nhóm hội, không có nghĩa rằng bạn đang tự do, mà chỉ cho biết rằng bạn bị ảnh hưởng của môi trường như thế nào.

Văn đoàn Độc lập không rõ tương lai có làm được điều gì mang tính Cách mạng trong nghệ thuật hay cứ tiếp tục đi sưu tầm chữ ký như hiện nay. Với tư tưởng lệch lạc,thích gây kích động xã hội nổi loạn; tư duy thì kém cỏi và lạc hậu được bộc lộ rõ trong Tuyên ngôn và lối suy nghĩ mỳ ăn liền chộp giật, chính họ mới là những người đang chính trị hóa nghệ thuật, và một khi nghệ thuật có màu sắc chính trị thì nghệ thuật không còn là nghệ thuật nữa.
Read more…

Ucraina - Vì đâu nên nỗi?

11:24 PM |
Mượn của bác Mõ Làng

Mõ Làng: Giới truyền thông Việt ếch ngồi đáy giếng, hì hục mổ bàn phím, hết hóng hớt, suy đoán, bình loạn về Ukraina. Họ chỉ chăm chắm vào phát ngôn của Putin và Obama để lượng giá thời cuộc mà quên mất chính người Ukraina mới là nhân vật chính. Vậy thì, hãy lắng nghe một người Việt đã sống ở Ukraina 25 năm - Trần Mai Lan- nói về họ.

Vì bài viết dài với nhiều chi tiết phụ nên tôi xin lược lại những điểm chính (và thay đổi chút ít ở các tiểu đề) để chúng ta biết một vấn đề cốt tử "Sức mạnh nhân dân được tạo ra từ đâu?" trong những cuộc chính biến. (Nguyên bản ở đây) 


Mọi sự bắt đầu.

"Từ mấy cái lều cắm trại của sinh viên biểu tình (đòi chính phủ phải ngã về châu Âu) bị dẹp bỏ và vài sinh viên bị đánh phải bỏ chạy trốn trong nhà thờ (và nhà thờ đã rung chuông), trong mấy ngày cuối tuần lượng người tập trung ở quảng trường đã lên đến gần 800.000, họ không phải là lực lượng khủng bố hay bạo loạn như mọi người vẫn nghĩ, họ là ... nhân viên văn phòng, ...họ là mấy ông chồng về hưu sống ở ngoại ô..., họ là giáo viên và học sinh các trường đại học nghe tin sinh viên bị đàn áp bỏ cả thi kéo nhau tới hỗ trợ".

Họ làm gì ở quảng trường Độc Lập

"Nếu không có Maidan mình cũng không thể nghĩ rằng họ lại văn minh đến thế, tử tế và nhận thức chính trị cao đến thế. Mấy ngày liền mua thực phẩm cho nhân viên xách ra đóng góp, họ kiên quyết bắt mình ở lại văn phòng vì mình có con nhỏ, sợ mình ra ốm về lây cho trẻ con, họ kể rằng ở Maidan người biểu tình đã lập một nhà ăn, thực phẩm dân mang ra góp được nhà ăn tiếp nhận, san đều ra các khay rồi mang ra phục vụ tất cả những người có nhu cầu. Gối và chăn ấm được phát buổi tối cho những người ở lại trực đêm, sáng hôm sau lại trả về khu lưu giữ, trà và cà phê luôn nóng, thuốc phát miễn phí. Mọi người đều vui vẻ lịch sự. Đến tối người biểu tình chia thành 2 đội đá bóng trên phố đi bộ, một cái đàn Piano được ai đó chở ra để ở góc phố, thỉnh thoảng các nghệ sỹ nghiệp dư trong nhóm biểu tình nổi hứng lại dạo một bài nhạc vui…"

Những ngày cuối năm 2013 dần trôi qua, toàn bộ khu trung tâm Kiev được biến thành khu vực riêng của người biểu tình, dân thành phố đã quen với việc này và chính quyền cũng vậy... vẫn rất hòa bình.

Các cửa hàng trong lòng khu biểu tình vẫn mở cửa, đồng hô Patek Phillipegiá 100000$ hay túi LV 5000$ một sản phẩm vẫn bày trên kệ sau khung kính, đu quay nhạc cho trẻ em vẫn rộn ràng, không có cướp bóc hay đập phá gì trong suốt một tháng qua"... 

Các nhân viên chính phủ "vẫn kéo nhau đi trượt tuyết ở Áo và Thuỵ sỹ, còn thổng thống Yanukovich thì bay sang TrungQuốc và đi dạo bảo tàng nhàn tản ở Bắc Kinh khi một vài đêm"...

Mùa đông ảm đạm

"Cuộc biểu tình đã đi vào ngõ cụt, những người dân thường ra đường phản đối chính quyền đã trở về cuộc sống áo cơm, họ lại kiên nhẫn chờ cuộc bầu cử tới. 

Thay chỗ của họ ở Maidan là những nhóm người có tổ chức và mục tiêu chính trị rõ ràng, được lãnh đạo bởi một đảng phái chính trị nào đó, và một nhóm các sinh viên ở miền tây lên quyết đi đến cùng vì tương lai của họ...

Cái lạnh của mùa đông đã lên tới đỉnh điểm, khi nhiệt độ ngoài trời là âm 20 độ C vào ban ngày và âm 27 độ C vào ban đêm. Người biểu tình không trụ được trong các lều bạt trên phố với thùng củi và ngọn lửa sưởi leo lét, họ kéo nhau vào chiếm vài toà nhà công sở trong Maidan và đặt trụ sở chính ở toà nhà công đoàn,... Các bác sỹ tình nguyện làm việc ngoài đó kể rằng đến đêm, trong toà nhà là cả dàn đồng ca những tiếng ho của người biểu tình nhiễm lạnh. Dù gì với hoàn cảnh này người biểu tình đã vi phạm pháp luật khi chiếm công sở của nhà nước".

Và những bực bội và lo âu đã xuất hiện

"Nếu như Euromaidan khởi đầu bằng nhóm sinh viên và trí thức yêu cầu chính quyền kí hiệp ước với liên minh Châu Âu có mục tiêu chính trị rõ ràng, thì mấy trăm ngàn người biểu tình sau đó chỉ để phản đối sự lộng hành của nhà cầm quyền với những người biểu tình mà thôi.

Kiev – Đón năm 2014 trong trạng thái bực bội và lo âu khi nhóm ” TỰ DO” quá khích kéo đổ bằng được tượng Lê Nin ở đối diện chợ Đầu bò (бессаравский рынок). Bức tượng đẹp, cùng chất liệu và kích thước với tượng Lê Nin ở Hà nội. Dân Kiev cũng ra cắt cử nhau cùng cảnh sát bảo vệ không cho họ phá bức tượng này, không phải vì họ còn tôn sùng vị lãnh tụ Cộng sản, mà vì họ trân trọng lịch sử.

Chính quyền thờ ơ, người dân lương thiện ngoài ánh sáng không ngăn được dã tâm của kẻ trong bóng tối, bức tượng bị lật nhào vào một đêm cuối năm, mình căm phẫn thấy vài tên phá hoại trong hàng ngũ biểu tình xúm quanh đập từng mảnh vỡ một cách hả hê…Thật là man rợ và kém văn minh, đất nước Ucraina chắc cũng chẳng trông chờ gì được vào đảng dân tộc chủ nghĩa này!..."

Thỉnh thoảng lại tìm thấy một xác chết đeo cờ của người biểu tình dạt vào bờ sông hay cháy trong xe!

Vài chiếc xe bị đốt cháy, tội phạm gia tăng do “bần cùng sinh đạo tặc”, do chính quyền buông lỏng trật tự và những kẻ gây rối lợi dụng.

Lửa cháy và máu đổ, lòng thù hận đã được kích hoạt

"Tuần lễ từ 15/2 đến 21/2/2014 là thời gian khốc liệt nhất của cuộc biểu tình, khi có thông tin đêm 16/2 chính phủ sẽ huy động một lực lượng hùng hậu cảnh sát quét sạch quảng trường và đập tan cuộc biểu tình..."

"Cảnh giằng co trở nên khốc liệt hơn vào ngày thứ 3, những phát súng bắn tỉa từ trên cao làm vài người chết, và không chỉ người biểu tình bị giết, bên cảnh sát cũng hi sinh bởi những phát đạn chính xác vào cổ hoặc đầu gây sát thương tức thì. Cả hai bên đã mất kiểm soát, họ trút căm hờn lên nhau. Cảnh sát trước đây chỉ được dùng súng bắn đạn cao su, nay được lệnh bắn đạn thật, línhdù (loại lính thiện chiến nhất) được điều về Kiev, xe bọc thép tiến vào quảng trường…"

"Thành phố sôi sục. Đêm hôm thứ 4 toà nhà công đoàn, trụ sở chính của người biểu tình và cũng là bệnh viện dã chiến bốc cháy. Không phải là cảnh sát đốt vì toà nhà nằm giữa khu quảng trường do người biểu tình kiểm soát. Chỉ có thể là AI ĐÓ trà trộn vào dám biểu tình hoặc bọn tituski ( những kẻ quấy rối) gây ra vụ này thôi…Gần 50 người chết trong đám cháy gồm phụ nữ, bệnh nhân và cả các bác sỹ tình nguyện thổi bùng lên ngọn lửa phản kháng trong dân".

Họ là ai?

Tình hình Kiev đã trở nên bất ổn bởi nhiều đoàn người từ khắp các vùng kéo đến, với ý đồ và mục tiêu khác nhau...

"Dân chúng huớng sự phẫn nộ vào lực luợng cảnh sát, họ tìm ra nhà riêng của một ông chỉ huy Berkut, chặn nguời thân của ông ta lại yêu cầu gọi chồng con về nhà. Một đoàn nguời có xe riêng cắm cờ Ucraina tập hợp thành đội xe gọi là Avtomaidan tìm đến nhà bộ truởng bộ nội vụ và nhà riêng của tổng thống để biểu tình chống đàn áp…Vài cảnh sát bị thuơng, thêm một cậu thanh niên 20 tuổi nguời gốc Armeni, sinh ra tại đất Ucraina bị giết. Nguời cha cậu bé lên nhận xác con nghẹn ngào kể lại: Nghe tin con trai cùng bạn bè ở đại học đi lên Kiev biểu tình trên Maidan, ông gọi điện bảo con: về nhà đi, đừng dại dột, họ trả cho con bao nhiêu tiền mà con ở trên đó lâu thế? (chính quyền buộc tội nguời biểu tình vì đuợc trả tiền)..."

"Đại diện các đảng phái bắt đầu lộ diện. Đảng “TỔ QUỐC” của cựu thủ tuớng Yulia Timosenko, đảng “Nắm Đấm” của cựu vô địch quyền anh Klichko, đảng “Tựdo” từ miền tây và vài ông tỷ phú liên tục ra Maidan kêu gọi nguời biểu tình ủng hộ phe cánh của mình." 

Rồi bỗng nhiên xuất hiện nhóm cực hữu mang tên “cánh tả” với súng ống trong tay. Họ duờng như đuợc huấn luyện ở đâu đó và từ khi nào đó, họ biết làm bom xăng, biết tấn công và phòng vệ, tiến lui như những binh lính nhà nghề". 

"Ngày hôm nay lại có báo đưa tin, họ là tỷ phú Soroc và nhà sáng lập hãng Ebay tài trợ cho nguời biểu tình Maidan,..."

"Lớp màn bao phủ Maidan đúng là khơi dậy nhiều hiếu kỳ, định đoán: những bác sỹ nhân đạo cấp cứu khi đuợc phóng viên phỏng vấn làm sao họ có thể tiến hành phẫu thuật phức tạp như vậy trong điều kiện tạm bợ ở Maidan, họ nói rằng: bạn không thể tin đuợc đâu, ở bệnh viện dã chiến tại Maidan có những máy móc và dụng cụ y tế trị giá 500000$, những thứ mà chưa từng có trong các bệnh viên công ởKiev(?)"

"Rồi lốp xe cũ chất cao như núi tại Maidan dùng để đốt ngăn cảnh sát tấn công, rồi củi để suởi suốt ngày đêm ròng rã mấy tháng trời (mình mua một bó củi 2kg đốt lò suởi nhà mình giá 3$ tại siêu thị, cháy cùng lắm đuợc 3 tiếng). Rồi thức ăn đồ uống, rồi mạng WIFI miễn phí ở Maidan. Nếu nói rằng chính quyền cho họ mang các thứ đó vào Maidan thì không phải, nhưng cấm họ mang vào thì rất dễ, vậythì tại sao nó có ở đó? Tại sao???"

"Đến đêm vài nhóm cảnh sát lại tấn công nguời biểu tình làm hai bên có nguời bị thương, sáng hôm sau đại biểu quốc hội chất vấn chính phủ thì chẳng có ai chịu đứng ra nhận trách nhiệm cả. Vài lần như vậy trong mấy tuần liên tiếp…"

"Dư luận quốc tế phẫn nộ, nhân dân phẫn nộ, ngay cả Berkut cũng chán ngán lắm vì nhiệm vụ rất nặng nề và vô nghĩa họ đang phải làm".

Rồi "Vài tay súng bắn tỉa xuất hiện, bắn chết những nguời biểu tình, bắn cả vào lực luợng y bác sỹ đang cứu nguời trên phố, mấy nhà báo bị giết hại. Nhân dân quá phẫn nộ lại đổ ra đuờng…rồi bất ngờ hơn khi phía cảnh sát cũng bị bắn, từ đạn súng bắn tỉa của Anh (mỗi khẩu súng này có giá vài chục ngàn $)…Ai là nguời bắn?".

Mới đây, người ta đã có yêu cầu điều tra vì dấu hiệu cho thấy phe đối lập đã thuê các tay súng.

Những con át chủ bài lộ diện

"Cuộc khủng hoảng chính trị của Ucraina kéo dài nhiều năm đẩy đất nước này vào tình trạng kiệt quệ và suy yếu.

Trong thời “cai trị” của mình ông Yanukovich đã thâu tóm hầu hết quyền lực và kinh tế vào tay những người thân cận với gia đình ông, thậm chí không nương tay với những người đồng đảng “các khu vực” đã đư aông ta lên “ngai vàng”. Mâu thuẫn với đảng đối lập “Tổ quốc” của bà Timoshenko hướng tới cuộc bầu cử 2015 đưa ông ta đến sự lựa chọn Nga thay vì EU vào phút cuối."

Khi biểu tình nổ ra ở Maidan, rất nhiều thành viên đảng “Các khu vực” đã rời khỏi đảng...

"Sở dĩ vấn đề Maidan phát triển một cách không logic và nhiều bất ngờ, bởi lẽ các chính trị gia đối lập ra vào thoả thuận vài điều kiện với chính phủ lại không đại diện cho người biểu tình ở Maidan, mà chỉ cho đảng của họ mà thôi. Người biểu tình ở Maidan không hoàn toàn ủng hộ bất cứ ai trong đám chính trị gia đối lập ấy, cũng chẳng có được một đại diện cho chính mình. Vậy nên, các thoả thuận giữa chính phủ và người biểu tình thông qua đại diện những đảng phái đó không được tuân thủ 100% từ cả 2 phía."

"Cuộc xung đột đẫm máu trong tuần trước làm lợi thế nghiêng về các đảng phái đối lập khi nhân dân lại đổ ra đường chống chính phủ, dù sao họ cũng ở bên chiến tuyến của người biểu tình, dù sao thì đám đông cũng cần người đại diện, và họ cũng đã tìm được tiếng nói chung.

Trước sức ép ngoại giao của Mỹ và EU về việc chấm dứt xung đột và sức ép từ phần đông dân chúng, tổng thống đã chịu ngồi vào bàn thương lượng ngày 20-2 và các điều kiện thoả thuận đó sẽ được kí vào ngày hôm sau cùng sự chứng kiến của vài ngoại trưởng các nước EU"...

Nhưng, đêm hôm đó ông Yanukovich vội vã bay đi trên 2 trực thăng cùng gia đình, có lẽ ông đã biết ông không còn quay về nữa!! Khi đại diện các bên của phe biểu tình đến kí hiệp ước theo thoả thuận vào ngày hôm sau, tổng thống không đến, chẳng ai biết ông ở đâu, biết kí với ai bây giờ?

Cách mạng thắng lợi bao giờ cũng do biết tận dụng thời cơ, các đảng phái đối lập liền kêu gọi tập hợp quốc hội và phế truất tổng thống.

"Đảng “Tổ quốc” của bà Timoshenko thắng lớn, nói theo ngôn ngữ của người chơi tá lả là ù luôn trên tay. Họ có sẵn người trong quốc hội, họ đã từng nắm quyền và là các chính trị gia lão luyện. Ngay lập tức họ phân bố người của họ vào các vị trí chủ chốt trong chính quyền lâm thời, chức vụ tổng thống, thủ tướng và bộ trưởng bộ nội vụ, và các tỉnh trưởng.

Trong hai ngày tiếp theo, đang trên đà thắng lợi, dưới sự đe doạ của các người biểu tình ngoài phố, quốc hội thông qua tất cả các điều luật họ muốn với số phiếu tối đa, đảng viên đảng “Các khu vực” người bỏ chạy ra nước ngoài, người ra khỏi đảng, người ngậm ngùi bỏ phiếu thuận vì biết rằng không thể làm khác được. Trong ngày hôm đó 64 chuyến bay VIP rời khỏi Kiev."

"Cách mạng thành công, nhân dân ngơ ngác, các phần tử quá khích coi thường pháp luật nghênh ngang vác súng ngoài đường, hò nhau đánh vài nghị sỹ hoặc quan chức chính quyền cũ trả thù riêng, phá thêm mấy bức tượng mà chẳng hiểu sao lại làm thế. Cái lũ “hồng vệ binh” ấy có lẽ là hệ quả tất yếu của tất cả các cuộc cách mạng(?)

Bà Timoshenko được thả ra ngay lập tức, bà bay về Kiev, ngồi xe lăn ra Quảng trường phát biểu say sưa, bà rơi nước mắt xúc động nói: tôi không nghĩ vì tôi mà nhiều người bỏ mạng như thế...

Trong suốt cuộc biểu tình Euromaidan, ngoài mấy chính trị gia đảng “Tổ quốc” ra vào quảng trường, chưa có lần nào tên bà ấy được người biểu tình nhớ tới.

Giới truyền thông nhậy bén vô cùng, họ quay cảnh tiền hô hậu ủng vệ sỹ, xe đưa bà đến quảng trường lao vào đám đông... TV quay bà phát biểu, ống kính hướng xuống đôi giầy cao gót bà mang ở chân và cmt một cách lo lắng, không biết người ngồi xe lăn như bà đi giầy cao thế kia để làm gì? Và có nguy hiểm không?"

"Đúng là cách mạng luôn làm nên kì tích, bị liệt đã lâu và luôn xin ra tù để đi chữa bệnh, thậm chí bà Merken nhiều lần cử bác sỹ từ Đức sang khám và kết luận là phải đưa bà Timoshenko đi chữa bệnh gấp, còn đưa hẳn việc đó vào như một điều kiện để EU kí hiệp ước với Ucraina, thế mà sau 1 ngày từ khi dời nhà tù bằng xe lăn, bà Yulia đã nện bước khắp nơi trên đôi giầy cao gót, vai thẳng và mái đầu tóc tết kiêu kì ngẩng cao. Quả là trình độ y khoa của Ucraina đáng được xếp hạng nhất nhì thế giới"...

"Bộ ba chính trị gia đã chia nhau: Klitchko có thể làm tổng thống sau khi quốc hội thông qua việc quay lại hiến pháp năm 2004 (quyền lãnh đạo không dồn lên vai tổng thống nữa), ông Yashenuk làm thủ tướng vì trong quốc hộiđảng “Tổ quốc” của ông chiếm số đông, đại diện đảng “Tựdo” sẽ làm chủ tịch quốc hội.

Bà Timoshenko xuất hiện làm cả 3 cùng lúng túng, biết đưa bà ấy vào đâu?

Ván bài tuy đã ù nhưng con gà chưa to, sau khi quan sát một hồi bà Timosshenko thấy đây là chính quyền lâm thời, sẽ kết thúc vào 15-5 tới, và trước mắt tình hình còn vô vàn khó khăn. Cô con gái bà khi mẹ ra tù đang tung tăng nghỉ tại một ks đắt nhất tại Italia đã kịp bay về, đưa mẹ về thăm bà ngoại một vài hôm. Bà Timosshenko quyết định lùi lại một bước, tuyên bố không nhận một chân nào trong chính phủ lâm thời nhưng để ngỏ khả năng tranh cử tổng thốngtrong đợt bàu cử tới."...

Đến đây thì vỡ diễn bước sang màn mới có thêm sự xuất hiện của hai nhân vật Putin và Obama.


Read more…