Dân chủ cáo già bốc thơm nhau: Phạm Quế Dương "bê bi" Nguyễn Thanh Giang

12:40 AM |
Nhạn Biển

Phạm Quế Dương



Nguyễn Thanh Giang

Khi đọc bài viết của ông Phạm Quế Dương đăng trên Bauxite Việt Nam bê bi Nguyễn Thanh Giang, tôi phì cười vì thấy họ giống y hệt như mấy mụ điếm già hết đát đang tô vẽ hình ảnh cho nhau. Nhân dịp Nguyễn Thanh Giang ra cuốn sách "Đêm dày lấp lánh", không biết là Phạm Quế Dương muốn bợ đỡ con cáo già vẫn ảo tưởng quyền lực này hay là Nguyễn Thanh Giang tự viết bài PR cho bản thân, nhưng nhìn chung lại thì bài viết này đã bộc lộ bản chất thích "show hàng" của ông Tiến sĩ Vật lý rởm.

Ông Phạm Quế Dương cho rằng "sách là một biên niên sử mang hơi hướng sử thi vì được viết không chỉ bằng trí tuệ thật uyên thâm và uyên bác mà còn bằng một tấm lòng ưu ái rất đáng trân trọng". Tôi đã nôn mửa khi đọc câu này, không thể chấp nhận được! Nguyễn Thanh Giang có thể viết tâng hàng về "những con cáo già" mượn danh dân chủ để kiếm tiền, nhưng không thể đặt chúng với các vị danh nhân lịch sử vĩ đại như Nguyễn Trãi, Nguyễn Trường Tộ, Phan Chu Trinh... thậm chí chúng còn không thể bằng cái gẩy móng chân của Trần Dần, Trần Độ. Xếp những kẻ vô học, trục lợi, sẵn sàng bán thân cho ngoại quốc hoặc Việt Tân để kiếm danh, kiếm tiền ngang hàng với những trí thức mà tâm và tầm có công lớn với dân tộc, chí ít thì cũng có sức ảnh hưởng với những người có học là một trò lưu manh của Nguyễn Thanh Giang để nhập nhèm khái niệm lịch sử, nhằm dụ dỗ quần chúng đứng về phe "dân chủ rởm hóa". Nhưng trò lừa này cũ rồi.

Việc so sánh "Bình Ngô đại cáo" của Nguyễn Trãi và "Truyện Kiều" của Nguyễn Du với các giá trị dân chủ, pháp quyền,  nhà nước thượng tôn pháp luật thì thấy ông Giang (mượn mồm Phạm Quế Dương) thể hiện suy nghĩ trẻ con. Ai cũng biết rằng mọi tư tưởng của Nguyễn Trãi và Nguyễn Du đều có từ chính trị thời cổ. Tôi khuyên ông nên đọc "Bách gia chư tử" để biết rằng cái mà ông cho là tiến bộ vượt bậc ấy, nằm ở đầu môi chót lưỡi của các tư tưởng gia này. Nhưng mong ông hiểu cho "an dân" thời xưa là mang lại hạnh phúc, thịnh vượng cho người dân, không phải là mượn danh dân chủ để kích động lật đổ như cách ông đâu.

Buồn cười nhất là màn tâng hàng của Nguyễn Thanh Giang với Phạm Quế Dương: Bà Đỗ thị Cư – nguyên phó giám đốc Lâm trường Yên Bái, đảng uỷ viên đảng bộ Bộ Lâm nghiệp– đã viết về chồng mình – đại tá Phạm Quế Dương – như sau: “ Gia đình tôi tự hào có người chồng chung thuỷ, người cha mẫu mực, người ông hiền hoà. Đối với họ tộc giữ được nếp gia phong, kính trên nhường dưới. Đối với bạn bè chân thành cởi mở. Đối với cấp dưới khoan dung độ lượng. Không ỷ quyền nạt nộ kẻ dưới. Biết thương yêu đồng đội lúc khó khăn. Không phân biệt kẻ sang người hèn. Đối với cấp trên, anh Dương có cá tính đặc biệt, không cơ hội, khom lưng, nịnh hót, cầu lợi cá nhân, chỉ phục tùng người thực sự có tài và rất tôn trọng người tài. Nếu như ai đó bất tài, thất đức thì dù ở cấp cao đến mấy cũng không thần phục được anh Dương. Chính vì thế mà anh luôn bị thiệt thòi và gặp rất nhiều gian truân trong suốt quá trình công tác của mình … Anh là người dám nói trước những điều nhiều người biết nhưng không dám nói, dám làm những việc nhiều người thấy cần phải làm nhưng không dám làm…”. Trước đó, Phạm Quế Dương đã tô vẽ thêm tầm quan trọng của mình bằng việc khoe khoang mối quan hệ với ông Lê Đức Anh và ông Văn Tiến Dũng. Nhưng mâu thuẫn nằm ở chỗ, nếu ông Dương có tất cả các phẩm chất như ông Giang liệt kê ở trên thì tại sao bây giờ ông lại đang ở trong cảnh "những ngày cuối đời buồn tủi". Tâng hàng nhau lên trời, nhưng rốt cuộc thì vẫn lộ ra cái thực tế là những kẻ tiểu nhân hãnh tiến mượn danh dân chủ thì sẽ phải chuốc lấy cảnh sống "buồn tủi" lúc về già, bị xã hội và gia đình xa lánh.

Nguyễn Thanh Giang định bắt chước Nguyễn Gia Kiểng viết "Tổ quốc ăn năn", muốn dùng sách để khẳng định tên tuổi của mình như một trí thức. Nhưng càng viết càng thấy ngu thảm hại. Thà rằng đừng tự tâng hàng mình rồi nịnh bợ người khác mượn mồm để tâng cùng thì người đọc còn chặc lưỡi thông cảm cho những kẻ già "buồn tủi". Màn tâng hàng này càng cho thấy cái cảnh điếm già hết đát đang hò hét thật to nhưng vẫn tỏ ra mình cao giá, mà quên mất rằng điếm già vẫn chỉ là điếm già mà thôi.
Read more…

MÙA XUÂN Ả RẬP NHANH CHÓNG CHUYỂN THÀNH ĐÊM ĐÔNG HỦY DIỆT

10:09 AM |
Nhạn Biển

 
Mùa xuân Ả rập - trái đắng của phương Tây

Tình cờ tôi đọc một bài viết của ông Nguyễn Tường Tâm trên Dân luận  kể về chuyến đi tới Ai Cập của ông và hậu quả của "Mùa xuân Ả Rập". Một bài viết khá dài mô tả sự đổ vỡ của xã hội Ai Cập và Lybia sau cuộc Cách mạng "dân chủ và nhân quyền". Nguyên nhân của việc này là do lâu lắm rồi BBC Việt Ngữ không cung cấp thông tin một cách đa chiều về Mùa xuân Ả Rập nữa.

Ông Nguyễn Tường Tâm cho biết: "Tình hình rối loạn hậu Cách Mạng Mùa Xuân Ả Rập tại Libya ảnh hưởng nặng nề tới tình hình an ninh của mấy quốc gia lân cận, trong đó có Ai Cập." và "Tôi liền google tin tức về Libya thì thấy tình hình thủ đô Tripoli của Libya đã thật sự xấu giống hệt như tình hình thủ đô Sai Gòn của Việt Nam Cộng Hòa vào những ngày cuối tháng Tư 1975." Ông nói không sai về mức độ thảm sát và hỗn loạn ở các khu vực này, thế nhưng ông đã sai lầm khi ví chúng với những ngày thángTư ở Sài Gòn năm 1975. Bởi sau những ngày đấy, xã hội nhanh chóng đi vào sự trật tự, còn cuộc Cách mạng "Dân chủ và nhân quyền" như Mùa xuân Ả Rập hay Cách mạng Cam ở  Ucraina chỉ mang đến chiến loạn triền miên.

Điều đáng ngạc nhiên là tại sao BBC Việt Ngữ không đưa  những tin tức quan trọng như vậy? Không chỉ BBC mà ngay cả những trang chống Cộng khác như RFA, SBTN,Dân Làm Báo... đều né tránh bình luận những vấn đề như thế này. Các cuộc Cách mạng như Mùa Xuân Ả Rập và Cách mạng Cam Ucraina đều được chính phủ Mỹ đứng sau lưng giật dây và dàn dựng, những là lão đạo Cách mạng kiểu này vì hám tiền và ăn xổi nên đã đẩy dân chúng đến chỗ diệt vong còn bản thân mình thì không được an nhản hưởng đời sống sung túc mà phải lao vào các cuộc chiến chống lại phe đối lập. Đây là tình trạng mà các nhà "dân chủ và nhân quyền" ở Việt Nam đang mắc phải, mọi ngân quỹ của họ phụ thuộc và Mỹ và có xu hướng tạo dựng một cuộc Cách mạng như vậy ở Việt Nam. Việc đưa tin về tình hình chiến sự ở những nước này không có lợi cho việc tuyên truyền dân chủ và nhân quyền kiểu Mỹ ở Việt Nam.

Vậy là vì đạt mục đích của mình, họ sẵn sàng vùi dập thông tin sự thực để phục vụ mục đích của mình. Với những người bị lừa mị và tẩy não, bài trừ các kênh truyền thông chính thống (và nếu cả kém tiếng Anh nữa) thì chắc chắn sẽ bị bịt mắt, trở thành quân rối bị giật dây trong tay họ. Nếu thông tin về hậu quả của các cuộc Cách mạng này được phát tán rộng rãi, họ biết rằng sẽ chẳng ai tin vào cuộc Cách Mạng mà họ đang kêu gọi nữa. Ngay cả các kiều bào xa xứ cũng không bao giờ muốn Việt Nam một lần nữa lại rơi vào chiến tranh chỉ vì một lý tưởng nào đó không có thực ở bất cứ nơi nào trên thế giới.

Cho nên, lời khuyên cuối cùng của tôi với những người quá đặt lòng tin vào truyền thông lề trái, bởi vì tự nhận mình là lề trái nên họ chẳng bao giờ nói sự thật mà chỉ nói điều sai trái. Nếu biết thông tin một cách đa chiều, chính các vị nên tham  khảo các kênh truyền thông chính thống.

Read more…

HÀ SỸ PHU ĐANG SẮM VAI MỘT NGƯ ÔNG ĐẮC LỢI

10:02 AM |

Nguồn Mõ Làng

Mẹ Đốp
Nếu cho một cái tên tiêu biểu của giới "dân chủ" trong nước đến từ Lâm Đồng chắc sẽ không ai nổi tiếng hơn hai cái tên là Hà Sỹ Phu và Bùi Minh Quốc. Về cha đẻ của thi phẩm "Bài ca hạnh phúc" (Bùi Minh Quốc) thì chắc nhiều người đã từng nghe nói không ít những điều tiếng khó nghe liên quan thời kỳ ông này đang đương nhiệm trên cương vị là lãnh đạo của Hội nhà văn hai địa phương là Quảng Nam và tỉnh Lâm Đồng; trong khi đó Hà Sỹ Phu lại là cái tên ít nổi tiếng hơn. Theo Wilipedia: "Tiến sĩ Hà Sĩ Phu, tên thật là Nguyễn Xuân Tụ, sinh ngày 22 tháng 4 năm 1940 tại Thuận Thành, Bắc Ninh là một nhà khoa học tự nhiên và là nhà văn. Ông là người bất đồng chính kiến với chính phủ Việt Nam, là một trong bốn thành viên ban đầu của Nhóm Thân hữu Đà Lạt". Việc Hà Sỹ Phu cập bến đến mảnh đất Đà Lạt, Lâm Đồng cũng đơn thuần là sự đưa đẩy của nghề nghiệp: "Sau khi lấy tú tài vào năm 1958, ông làm giáo viên phổ thông rồi tiếp tục học đại học. Tốt nghiệp đại học ngành Sinh Học năm 1965 rồi làm giảng viên Đại Học Dược Khoa Hà Nội và nghiên cứu ở Viện Dược Liệu Hà Nội. Năm 1979 ông sang Tiệp khắc học, bảo vệ bằng phó tiến sĩ tại Praha, năm 1982 về ngành Sinh Học Tế Bào. Sau đó ông về nước giữ chức vụ Viện Phó Phân Viện Đà Lạt của Viện Khoa Học Việt Nam, về hưu năm 1993" (TheoWilipedia).  

Nhưng có lẽ Đà Lạt sẽ chỉ được biết đến là bến đỗ cuối cùng của một công chức nghỉ hưu nếu như ông không dấn thân vào một lĩnh vực xa lạ với một trí thức ngành sinh học như ông. Duyên trời run rủi khi năm 1978 ông tham gia Hội Văn Nghệ Lâm Đồng Đà lạt và là cộng tác viên của tạp chí Langbian từ năm 1988 ông đã gặp một nghệ sỹ lớn của Văn học Việt Nam giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước - nhà thơ Bùi Minh Quốc. Tưởng rằng, tình bạn và niềm đam mê văn học sẽ dẫn dắt hai tâm hồn có nhiều sự đồng điệu gặp và cho ra những thi phẩm, tác phẩm văn học để đời song sự thể lại chứng kiến điều ngược lại. Không lâu sau khi lên Đà Lạt, Lâm Đồng theo lời mời chính thức của Bí thư Tỉnh ủy Lâm Đồng khi ấy để phát triển nền văn học nghệ thuật còn non trẻ tại đây, Bùi Minh Quốc đã tạo cho mình một ngã rẽ hết sức bất ngờ và vớitạp chí Langbian, Bùi Minh Quốc đã kéo theo không ít những người tham gia vào một cuộc "đảo chính" của giới văn học nghệ thuật lớn nhất từ trước đến nay tại Miền Nam; trong đó có Tiến sỹ Hà Sỹ Phu. Và với những mầm mống tư tưởng chủ đạo là Chủ nghĩa xét lại cùng những dư âm khó quên trong tâm tưởng của một nghệ sỹ bất mãn được ảnh hưởng từ Bùi Minh Quốc, với những tác phẩm "Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ" (1988), "Ðôi điều suy nghĩ của một công dân" (1993), "Chia tay ý thức hệ" (1995), Hà Sỹ Phu đã biến thành một con người với đầy đủ các hành vi trong tội "Phản bội Tổ quốc" theo điều 72 Bộ Luật Hình Sự Việt Nam. Từ khi hết hạn quản chế (tháng 2 năm 2003) đến nay Hà Sỹ Phu tiếp tục tham gia nhiều vai trò như "ủy viên của Ban Cố Vấn Hội Ái hữu tù nhân chính trị và Tôn giáo Việt Nam" và mới đây nhất ông là thành viên sáng lập của "Hội nhà báo độc lập". 

Một điều hết sức đặc biệt là kể từ năm 1987 (thời điểm ông gia nhập Hội Văn Nghệ Lâm Đồng Đà lạt) hành trình của ông luôn có Bùi Minh Quốc). Hiện nay, trước những xáo trộn lớn lao của "Hội nhà báo độc lập" mà trực tiếp là liên quan trang tin "Việt Nam thời báo" do Ngô Nhật Đăng trị sự, Hà Sỹ Phu đã chính thức lên tiếng dù có hơi muộn mằn. Gọi những tâm tư của mình trong bài viết "Hi vọng cuộc tranh luận trong Hội nhà báo độc lập Việt Nam là hữu ích" là một sự "thở phào" khi "cơn giông bão tạm qua để cùng ngồi lại với nhau bàn lại những chuyện căn bản" là cái cách Hà Sỹ Phu bắt đầu câu chuyện của chính mình. Ông viết: "Cuộc tranh cãi trong một hội có tên là “hội nhà báo độc lập” thì tất nhiên xoay quanh quan niệm làm báo và viết báo. Cái đích hướng tới thì quá lớn: phải dân chủ hóa đất nước để hồi sinh một dân tộc đã quá mệt mỏi, chán chường, nhân tâm ly tán, đang lao vào sống gấp hoặc sống cam chịu, để tìm lại sức chiến đấu cho một cuộc vừa chống nội xâm vừa chống ngoại xâm, đáp ứng nhu cầu xây dựng xã hội và bảo vệ đất nước trước họa ngoại xâm đã đến bên thềm! Nhiệm vụ đã khó tày trời lại phải tiến hành trong điều kiện chưa được tự do và hầu như tay trắng! Thật là một bài toán đố hóc búa, trong tình hình như vậy thì giữa những người tiên phong nếu không tranh cãi kịch liệt mới là chuyện lạ. Tôi mừng vì đã có tranh cãi, mà tranh cãi quyết liệt, và hy vọng sẽ được tiến triển theo chiều hữu ích". 

Hà Sỹ Phu đã bắt đầu sự mạn đàm, góp ý của mình bằng mạch tư duy thường thấy ở những người làm khoa học. Nghĩa là khi đứng trước một vấn đề thì bằng cách này, cách khác một nhà khoa học phải cho vấn đề đang sắp sửa được nói đến ấy một cái tên và cái tên ấy sẽ đóng vai trò là mạch nguồn chủ đạo để thi triển những ý tứ, văn phong. Không quá rườm rà, khó hiểu, Hà Sỹ Phu đã cho rằng, vấn đề mà "Hội nhà báo độc lập" đang gặp phải chỉ xoay quanh "quan niệm làm báo và viết báo". Hay nói cách khác, ông Hà Sỹ Phu nhận thức những tranh cãi, khẩu chiến giữa nhiều người xung quanh mối bất đồng giữa Phạm Chí Dũng và Ngô Nhật Đăng (hai trong số 5 thành viên chủ chốt của "Hội nhà báo độc lập từ thời điểm được thành lập từ 2 tháng trước) chỉ đơn thuần là những bất đồng về chuyên môn??? Nhưng nó có đơn thuần như Hà Sỹ Phu nói hay ông đang đóng vai của một kẻ tham vọng hòa giải, hòa hợp giữa hai con người vốn từ đầu đã không đội trời chung? 

Thông báo số 5 của "Hội nhà báo độc lập" do Phạm Chí Dũng ký có ý nghĩa khai tử trang tin và FB "Việt Nam thời báo" do Ngô Nhật Đăng đứng ra phụ trách và điều hành bởi không có sự đồng thuận liên quan đến chuyện đặt tên cơ quan chủ quản giữa người đứng đầu Hội và ông Đăng. Hai con người với hai chính kiến khác nhau, ai trong họ cũng có ý thức bảo vệ chính kiến của mình bằng mọi giá và đương nhiên chuyện cãi vã, tranh luận như vừa qua sẽ tất yếu xảy ra. Tuy nhiên, nếu đó đơn thuần là vấn đề chuyên môn của 02 luồng chính kiến của hai cá nhân thì sao Ngô Nhật Đăng và Phạm Chí Dũng phải kéo theo những con người khác? Trong khi Ngô Nhật Đăng đã công khai khen ngợi Phạm Thành và Nguyễn Thành Đức để huy động họ vào một chiến dịch phản kích lại Phạm Chí Dũng. Dũng cũng không kém khi đã vận dụng hết công suất và quyền lực từ chức danh "Chủ tịch Hội" để tổ chức những cuộc họp thiếu vắng Ngô Nhật Đăng để ông Đăng không có điều kiện thể hiện chính kiến cá nhân trước đông đảo Hội viên của Hội. 

Đáng chú ý hơn, trong cuộc họp hôm 1/9 (cuộc họp không có sự tham dự của ngô Nhật Đăng) dù "Hội Nhà báo độc lập" có quyết định với hai nội dung cụ thể: "1- Công nhận tờ VNTB trên facebook do một nhóm Hội viên điều hành. 2-Sẽ đổi câu "Cơ quan ngôn luận của Hội NBĐLVN" thành " Diễn đàn báo chí" nhưng vẫn là của Hội". Với nhiều người thì đây là một sự thỏa hiệp của Phạm Chí Dũng và mặc dù "trên phương diện một người tranh đấu cho lẽ phải của mình thì ông Đăng đã là người thắng thế, yêu sách đặt ra trong các kiến nghị của ông đã được những người đứng đầu Hội đáp ứng một cách ôn hòa và có phần hơi dễ dàng (Không có mặt của ông). Tuy nhiên, hình ảnh và ý nghĩa của Thông báo số 5 do ông Phạm Chí Dũng ký kết vẫn không thay đổi. Quyết định nói trên có chăng là một sự thỏa hiệp được báo trước để ông Đăng không tiếp tục gây nên những rúng động như vừa qua. Thậm chí với nội dung công nhận "Việt Nam thời báo" là "một diễn đàn báo chí độc lập" không khác nào trang tin này đã bị khai tử ra khỏi "Hội nhà báo độc lập" và đương nhiên cương vị của một người quản trị của Đăng không còn ý nghĩa gì nữa. Đăng đã bị đá ra khỏi Hội để có thể làm ăn độc lập và những người kia đã không cần một kẻ "lắm miệng" như Đăng bởi hậu họa từ đó là hết sức khôn lường....". Như thế, thử hỏi đổ tất cả cho vấn đề chuyên môn trong những biến động vừa qua trong "Hội nhà báo độc lậpthử hỏi Hà Sỹ Phu đã quá khiên cưỡng hay không? Và nếu có một câu trả lời cho những băn khoăn của Hà Sỹ Phu khi ái ngại "Mong sao sự “thở phào” này không trở thành vô duyên" thì ông cũng nên thất vọng dần đi là vừa. 

Tiếp đó Hà Sỹ Phu có đưa ra 06 giải pháp mà ông cho nó sẽ dung hòa được những mâu thuẫn đang tồn tại giữa hai nhóm chính kiến trong Hội hiện nay. Ở nhóm giải pháp thứ nhất, ông đã kêu gọi những hội viên của hội và tất nhiên là cá Ngô Nhật Đăng, Phạm Thành và Nguyễn Thành Đức (những người từng bài xích Phạm Chí Dũng) chấp nhận giải pháp "1/ Vẫn có tính tổ chức của một hội nghề nghiệp nhưng tạm thời chỉ nên lỏng lẻo. Đừng “bắt” Hội trưởng Phạm Chí Dũng phải chịu trách nhiệm quá nặng nề, cái gì cũng đổ lên đầu Chủ tịch hội thì TS Dũng không chịu nổi đâu. Nói chữ nghĩa thì đó là sự phân quyền, đồng thời phân trách nhiệm".Trong giải pháp mang tính tổ chức này thì Hà Sỹ Phu kêu gọi "chấp nhận" những gì đang diễn ra trong Hội dưới sự điều hành của Phạm Chí Dũng chứ không phải "công nhận" và "thuần phục"; nghĩa là sự gượng gạo vẫn xuất hiện với tư cách là nét tâm lý chủ đạo trong các thành viên hại và nó không khác gì Hà Sỹ Phu đang kêu gọi một sự thương hại giành cho 'đương kim Chủ tịch Hội" trong những biến động vừa qua? Mặc dù trong thời điểm hiện tại thì điều này sẽ không ảnh hưởng đến quyền lực của ông Dũng tai Hội nhưng theo thời gian chuyện gì sẽ xảy ra nếu một người đứng đầu Hội chỉ bằng lòng thương hại, vị tha của những hội viên còn lại mà không phải bằng tài năng, phẩm hạnh của bản thân? Và như thế thì thời gian để Phạm Chí Dũng ở cương vị người đứng đầu Hội là hết sức ngắn ngủi bởi sẽ không ai đảm bảo sẽ không xuất hiện những biến động tương tự lần thứ hai. 

Ở nhóm giải pháp thứ hai, ông này viết: "2/ Là Hội nhà báo tất nhiên phải ra báo, nhưng ngoài ra còn những hoạt động khác. Cần có một tờ báo của hội (đang là Việt Nam thời báo), nhưng ông Phạm Chí Dũng không làm trưởng Ban biên tập, để có thì giờ lo công việc chung. Ban Biên tập cũng không nên quá thuần nhất".Tôi không hiểu, khi viết ra điều này, ông Hà Sỹ Phu có hiểu gì về hoạt động của một "Hội nghề nghiệp hay không) khi đưa ra ý tưởng "Là Hội nhà báo tất nhiên phải ra báo, nhưng ngoài ra còn những hoạt động khác", tôi không hiểu "những hoạt động khác mà ông nói ở đây là gì, phải chăng là tham gia vào hoạt động chính trị chăng? Và trong khi người ta đang cố sức tranh luận để tìm cho "Hội" một hướng đi thích hợp thì những lời lẽ của ông này không khác gì đang "phá bĩnh" bởi mới có hoạt động chuyên môn thôi mà "hội nhà báo độc lập" đã gặp biết bao nhiêu là chuyện, thêm một nhiệm vụ nữa không biết nó sẽ đi đâu, về đâu? Nói như thế để thấy rằng, ông Hà Sỹ Phu nói là "giải pháp mang tính dung hòa" nhưng tôi ngờ rằng, nó là hành động phá hoại thì đúng hơn.

Ở nhóm giải pháp thứ  ba, ông Hà Sỹ Phu tiếp tục viết: "3/ Ngoài tờ báo chính thức của Hội, các cá nhân hội viên hoặc các nhóm hội viên cùng ý tưởng có thể ra các Blog hay Facekook khác nhau (nghĩa là có thể nhiều chứ không phải chỉ một Facebook của ông Ngô Nhật Đăng hiện nay). Báo của nhóm nào thì nhóm ấy phải chịu trách nhiệm mọi mặt về tờ báo của mình. Ban Chấp hành Hội chỉ có trách nhiệm liên đới". Nếu như ở nhóm giải pháp thứ, Hà Sỹ Phu đã kêu gọi một sự vị tha đối với Phạm Chí Dũng thì ở nhóm giải pháp thứ  ba lại mang ý nghĩa kích động, phá hoại công lao của Ngô Nhật Đăng. Trong khi Ngô Nhật Đăng đang bày binh bố trận hẳn một chiến dịch để buộc Phạm Chí Dũng và những người đứng đầu Hội công nhận trang và FB "Việt Nam thời báo" thì Hà Sỹ Phu lại chủ trương hình thành nhiều hơn thế những hình thức "báo chí điện tử". Mọi chuyện đã có vẻ êm xuôi sau cuộc họp đột xuất ngày 1.9 vừa qua song không chừng có thể lại được tiếp diễn sau những ý tưởng có vẻ rất trong sáng này của Hà Sỹ Phu?????. (03 nhóm giải pháp còn lại xin mạn đàm ở bài viết sau). 

Tấm lòng của một người trước những rạn nứt và những mối bất đồng đang hình thành trong chính tổ chức của mình là điều chúng ta trân trọng ở Hà Sỹ Phu. Càng trân trọng hơn khi con người này đã mạnh dạn đưa ra những chính kiến rất riêng của mình vì tương lai của Hội nhưng thử hỏi nó là gì khi nó chứa đựng không ít sự mâu thuẫn kiểu "vừa đấm, vừa xoa". Từ khi "Hội nhà báo độc lập" thành lập đến nay, Hà Sỹ Phu chưa từng giữ một cương vị trong Hội ngoài danh phận của một "hội viên" không hơn, không kém. Với những gì thể hiện trong bài góp ý trên, tôi ngờ rằng, Hà Sỹ Phu đang mơ về chính danh vọng cho bản thân./.
Read more…

ÔNG HOÀNG HƯNG CHÉM GIÓ TRÊN PHÍA TRƯỚC

11:41 AM |
Nhạn Biển
 Hoàng Hưng

Mới đây ông Hoàng Hưng, để PR cho Văn Việt, thậm chí còn hạ mình trả lời phỏng vấn của một trang báo vô danh có tên là Phía Trước. Phải thừa nhận là nhờ đọc bài này tôi mới biết thực sự Văn đoàn độc lập là cái gì. Trước đây, tôi cứ tưởng Văn đoàn độc lập là một tổ chức, hóa ra giờ mới biết chỉ là cái danh hão, đúng như ông Hoàng Hưng xác minh: "Văn đoàn Độc lập Việt Nam chưa ra đời" mà mới chỉ là Ban vận động để có một tương lai tươi sáng hơn cho nền văn học Việt Nam. Đúng là hứa hão. Bằng việc tuyên bố Văn Đoàn chưa ra đời, các "văn nghệ sĩ, trí thức" này đã chối bỏ trách nhiệm thực sự tạo dựng môi trường sáng tác và nghiên cứu văn học của văn đoàn, đồng thời tránh né trách nhiệm pháp lý. Điều này không tương xứng với những phát ngôn chém gió về vai trò của trí thức, văn nghệ sĩ của ông ta ngay ở phần dưới.

"Trí thức, văn nghệ sĩ ở mọi quốc gia bao giờ cũng kết tinh trí tuệ, tâm hồn của nhân dân. Vai trò của họ chính là giữ gìn bộ óc lành mạnh, con tim nhân ái của cộng đồng, thức tỉnh lương tri con người trong những hoàn cảnh tối tăm, dự báo chiều hướng phát triển của xã hội. Phẩm chất cao nhất của trí thức, văn nghệ sĩ là giữ được tính độc lập để tự do sáng tạo, vì chỉ có như thế họ mới có hy vọng đóng được vai trò trên, nhiều ít phụ thuộc tài năng từng người. Trong hoàn cảnh nước ta, sự độc lập của trí thức văn nghệ sĩ bị tước đoạt đã quá lâu do thể chế chính trị toàn trị, chỉ số ít người có bản lĩnh dám chấp nhận thiệt thòi, thậm chí bị đối xử tàn tệ, để giữ lấy độc lập tự do nội tâm. "

Đúng như ông định nghĩa, như vậy rõ ràng trí thức, văn nghệ sĩ thật sự không lệ thuộc vào hoàn cảnh xã hội, cho dù xã hội như thế nào họ cũng là "kết tinh trí tuệ, tâm hồn của nhân dân". Những kẻ như ông Hoàng Hưng, Nguyên Ngọc... không làm được điều này do văn tài non kém, nên quay sang đổ lỗi cho chính trị làm cản trở bước đường sáng tạo nghệ thuật của mình. Bản tính của trí thức, văn nghệ sĩ là luôn độc lập, tại sao còn đòi độc lập gì nữa? Chẳng phải các ông trước giờ vẫn được độc lập in sách, độc lập phát ngôn đấy sao. Ở trên ông cho rằng vì hai chữ "độc lập" mà Ban vận động Văn đoàn Độc lập bị đe dọa, nhưng các ông tự trói mình bằng sự hèn nhát không dám đeo đuổi con đường nghệ thuật và tri thức nên tài năng kém cỏi, nhiệt huyết không còn. Các ông phải tiếp An ninh bởi vì các ông cổ xúy xu hướng mà Việt Tân - Đảng khủng bố cực đoan ở hải ngoại, phát động và có những phát ngôn không khác gì tổ chức ngoại vi của chúng như Dân Làm Báo, Mạng lưới Blogger 258, The Voice, Phong Trào Con đường Việt Nam. Ông biện minh rằng Văn Đoàn Độc lập sẽ không xuống đường biểu tình như Cách Mạng Hoa Nhài, theo tôi nhớ thì các thành viên của Văn Đoàn cũng đã từng có thời kêu gọi nhau đi biểu tình rầm rộ ở Hà Nội và TP.HCM. 

Trong đoạn bàn về "dân chủ truyền thông", ông đã phớt lờ thực trạng về những kẻ mạo danh dân chủ (Có lẽ vì ông "có tật giật mình"). Ông cho rằng người dân đã thực hiện được nền truyền thông dân chủ "sơ cấp" cho mình, nhưng sự "sơ cấp" này còn đáng kinh tởm hơn hết thảy. Không lẽ ông không thấy khó chịu với thứ chửi bới xã hội, lăng mạ lịch sử, xúc phạm nhân phẩm cá nhân đầy rẫy trên các trang chống Cộng. Ông gọi đám người vô chính phủ, vô văn hóa, vô đạo đức ấy là "dân chủ" ư? Đó có phải là một nền văn học mà ông và những đồng sự của ông định hướng tới trong tương lai.

Tóm lại, ông và cái Văn đoàn độc lập trong tưởng tượng của ông "nói một đằng, làm một nẻo". Nhiều nhà văn đã rời khỏi Văn Đoàn vì phát hiện ra bản chất "treo đầu dê bán thịt chó" của các ông, đừng đổ tội cho chính quyền và não trạng của chính giới Việt Nam. Chính các ông mới là người phải xem xét não trạng của mình, để có thể làm những điều có giá trị thật sự cho nền văn học Việt Nam.

Read more…

Lê Công Định đang phản lại những lý tưởng ông kêu gọi

2:31 AM |
Nhạn Biển

 
Lê Công Định

Luật sư Lê Công Định trước giờ vẫn được đánh giá là một người có đầu óc tri thức trong nhóm zân chủ Việt Nam, nhưng sau bài viết "Ngày độc lập nào?" của ông đã lột trần một Lê Công Định là kẻ cuồng chữ thích khoe khoang và định dùng mớ kiến thức bập bõm của mình để bắn súng vào lịch sử.

Trong bài viết của mình ông Định đã đưa ra luận điểm rằng ngày 11/3/1945, Nhật trao trả chính quyền lại cho Bảo Đại, và Bảo Đại đã ra đạo dụ "Tuyên cáo Việt Nam độc lập". Điều này quả thực có thật trong lịch sử. Nhưng sau khi tuyên cáo xong, thể chế phong kiến vẫn được giữ, người dân thì nghèo đói. Lịch sử cũng ghi dấu nạn đói năm 1945 mà những thảm cảnh của nó không thể xóa nhòa. Nhưng nhiều tháng liền, triều đình nhà Nguyễn mà đứng đầu là Bảo Đại không hề mở kho lương hay vận động xã hội để xóa nạn đói này.

Chính nạn đói năm 1945 đã khiến người dân Việt Nam vốn hiền lành và cam chịu tuyệt vọng hoàn toàn với triều đình nhà Nguyễn và ông hoàng ăn chơi của họ. Mặc dù đã thoát khỏi ách nô lệ, nhưng họ còn thiếu đói hơn cả lúc trước. Vì thế, Đảng Cộng Sản Đông Dương lúc bấy giờ đã giữ vai trò Cách mạng bền bỉ, tổ chức đòi chính quyền cấp lương thực cho người dân. Vì chính quyền nhà Nguyễn quay lưng với cái đói của người dân nên cuộc vận động này nhanh chóng trở thành "cướp thóc phá kho" trên toàn quốc và Bảo Đại sợ hãi giao nộp ấn kiếm, nhường chính quyền cho Việt Minh để giữ an toàn cho mình.

Một sự khác biệt giữa tuyên cáo của Bảo Đại và Bản tuyên ngôn độc lập chính là ở chữ "Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa". Bảo Đại không tôn sùng những giá trị này mà muốn duy trì mãi mãi quyền lực phong kiến của nhà Nguyễn. Sau mồng 2/9, một đất nước Việt Nam mới đã ra đời, người dân Việt Nam được có một đời sống mới, họ được phổ cập giáo dục, được cầm lá phiếu đi bầu và được phép có những cơ hội ngang hàng với tầng lớp thống trị trước kia. Nếu như lập luận của ông thì Tuyên ngôn độc lập phải có từ bài thơ "Nam quốc sơn hà" của Lý Thường Kiệt rồi, còn sinh ra 

Đó chẳng phải là những gì ông Lê Công Định và bè đảng của ông đang đấu tranh, đòi hỏi sao? Ông Định phủ nhận những giá trị phù hợp với mình mà đi tôn sùng chính quyền phong kiến. Mồm hô hào dân chủ, tự do nhưng sự thật là ông muốn dọn đường để mình có được vị trí thống trị trong xã hội. Ông Định là người có tham vọng sẽ trở thành tổng tống trong tương lai, nhưng với kiến thức lõm bõm của ông thì thật may cho Việt Nam, chứ nếu dự án làm “Tổng thư ký Đảng Dân chủ Việt Nam” năm nào với sự điều hành của tay phản động lưu vong Nguyễn Sỹ Bìnhkhông bị công an phát giác, biết đâu ông biến Việt Nam thành Ukcraina thứ hai hay Việt Nam lại phải đối mặt với rối ren xã hội giống như chính quyền Bảo Đại thời ấy
Read more…

TIN HOT: HỘI ANH EM DÂN CHỦ DO ỦY VIÊN TỪ VIỆT TÂN ĐIỀU HÀNH

9:22 PM |
Nhạn Biển


Thông tin tiết lộ từ chủ trang Đồng hành với No-U  cho biết: Hà Đông Xuyến - Việt tân chính hiệu với nick “Xuyến DA” hay Xuyến Dân An giữ quyền điều hành cùng với Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội, Nguyễn Trung Tôn và một nick lạ “Mùa xuân Ả Rập”

Trên website của Việt tân giới thiệu về nhân sự Trung ương Đảng bộ Việt tân, có đầy đủ thông tin, hình ảnh trích ngang về lãnh đạo cao cấp của Việt Tân này: 

Như vậy, chị Xuyến Dân An này đã chính thức là thành viên Việt Tân gần 20 năm và điều hành tổ chức này từ năm 2012 đến nay. Chị có khá nhiều thành tích với Việt Tân như không tiếc thân mình câu kéo Đỗ Nam Hải, Lê Công Định và Nguyễn Văn Đài, cũng như không biết bao tên tuổi trong làng zâm chủ khác đi theo Việt tân.

Chắc chắn rằng, Hội Anh em zân chủ là quân bài chiến lược trong nước của Việt tân, được trực tiếp một lãnh đạo cao cấp Việt tân điều hành, quán xuyến. Nhìn qua, Mạng lưới blogger Việt Nam, một hội nhóm khá đình đám nhưng chỉ do Trịnh Hội, Vũ Đông Hà điều hành và 2 người này chỉ là “đặc phái viên” của Việt tân đưa ra làm vỏ bọc, không phải là lãnh đạo Việt Tân. Thế nên không có gì là lạ khi Hội Phụ nữ nhân quyền được Đài sắp xếp cho ra mắt gần đại bản doanh của ông ta. Theo mô hình cái nón, rễ cây của Việt tân, không biết ngoài Hội Phụ nữ nhân quyền ra còn có tổ chức con nào của Hội Anh em dân chủ nữa không?

Từ đó không lấy làm lạ khi các thành viên của Hội Anh em dân chủ đều dính dáng đến các dự án của Việt tân, như nhóm Lê Thị Phương Anh bị bắt vì vào Đồng Tháp kích động công nhân đập phá, 2 thành viên Hội Anh em dân chủ khác là Phạm Đắc Đạt, Nguyễn Văn Tráng bị ngăn cản xuất cảnh tham dự Đại hội thanh niên sinh viên thế giới lần thứ 7 ở Úc (Đại hội này cho Mạng lưới Tuổi trẻ lên đường, tổ chức ngoại vi của Việt tân tổ chức hàng năm).

Xin trích dẫn nguyên văn bài viết trên trang DonghanhvoiNoU để bạn đọc tham khảo:

NGƯỜI ĐẸP VIỆT TÂN HÀ ĐÔNG XUYẾN LÀ ADMIN HỘI ANH EM DÂN CHỦ

Ai đó có thể ngạc nhiên về điều này, nhưng với mỗi thành viên chính được kết nạp vào nhóm Hội Anh em dân chủ chính đều không lạ gì chị “Dân An” có giọng nói dễ thương. Trước đây chị “Dân An” dùng nick facebook là XuyenDA, gần đây thấy chị thay bằng Xuyến Dân An.


Tuy nhiên không phải ai cũng biết chị “Dân An” ấy chính là người đẹp Hà Đông Xuyến, cánh tay đắc lực của dòng họ Hoàng Cơ. Hà Đông Xuyến là thạc sĩ tâm lý, từng là mỹ nữ, một thời được giới chop bu Việt tân khai thác để mồi chài các anh em đấu tranh trong nước như em Hồng Thuận bây giờ. Xuyến còn có tên gọi là Đông Matsuda Suzie Xuyến (vì cô này lấy chồng người Nhật tên Matsuda nhưng đã ly thân), là thành viên của Hội chuyên gia Việt Nam, là cục cưng của Hoàng Cơ Định.


Tìm hiểu thông tin về Xuyến trên mạng Internet chỉ thấy xuất hiện nhiều trên các trang báo của báo Công an nhân dân, nhất là trong vụ án đình đám liên quan đến Việt Tân trước đây. Một trong những con cá to mà Xuyến câu được cho Việt tân là Lê Công Định. “Ngày 28-2-2009, Hà Đông Xuyến - mời Lê Công Định đã sang Pattaya - Thái Lan gặp Hà Đông Xuyến. Cả hai thống nhất lập email allforone4ever@gmail.com để liên lạc với nhau, câu được Định dự lớp tập huấn của “Việt Tân” về phương pháp “đấu tranh bất bạo động” theo kinh nghiệm của Serbie, do hai người Serbie giảng dạy. Đây là lớp huấn luyện phương thức tiến hành “cuộc cách mạng màu” nhằm lật đổ nhà nước CHXHCNVN. Sau đó Lê Công Định được “Việt Tân” phân công vào tham gia “Ủy ban luật pháp” để dự thảo “hiến pháp” đa nguyên, đa đảng cho Việt Nam”. (tham khảo http://www.congan.com.vn/vie/news/news_printpreview.php?catid=707&id=2662 )


Trước đó, Xuyến từng được Hoàng Cơ Định giao cho dử mồi, câu kéo Đỗ Nam Hải. Theo báo công an “Năm 2002, Đỗ Nam Hải về nước, tích cực tham gia diễn đàn “nhà Việt Nam” trên mạng Internet. Đây là một diễn đàn do Hoàng Cơ Định, Hà Đông Xuyến, Phạm Phú Đức, Nguyễn Bích Hằng, Huỳnh Thanh Nhàn..., là thành phần chóp bu của Việt Tân trực tiếp điều hành. Thông qua diễn đàn ấy, Việt Tân bắt liên lạc với những người bất mãn, chống đối ở trong nước để kích động, lôi kéo họ vào "tổ chức", rồi bố trí cho họ ra nước ngoài dưới dạng du lịch để kết nạp mà trường hợp Nguyễn Hoài Phương Thu ở Đà Nẵng là một điển hình.

Tháng 6/2004, Hà Đông Xuyến nhập cảnh Việt Nam, và thuê khách sạn sống chung với Đỗ Nam Hải gần một tháng như... vợ chồng! Mục tiêu của Xuyến là đưa Hải sang Băng Cốc, Thái Lan dưới dạng du lịch rồi tại đó, Việt Tân sẽ làm lễ kết nạp Đỗ Nam Hải nhưng kế hoạch không thành.
Thua keo này, bày keo khác, Việt Tân giới thiệu Đỗ Nam Hải với Nguyễn Chính Kết (là thành viên Việt Tân trong nước từ năm 2001) để Hải và Kết thành lập cái gọi là “Liên minh dân chủ, nhân quyền Việt Nam”, rồi rủ rê nhiều người khác tham gia. Nhằm cổ xúy cho “Liên minh”, bọn Việt Tân ở nước ngoài đã thành lập một trang web trên mạng Internet rồi tung lên đó những bài viết xuyên tạc tình hình, chính sách của Nhà nước Việt Nam.” (http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisu/2007/12/81853.cand)
Nay Xuyến là sử dụng bí danh là “Dân An” điều hành Hội Anh em dân chủ, thao túng Hội này thông qua sự bảo kê của số tay chân Việt tân trong nước như Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội…, lừa phỉnh được nhiều người nhẹ dạ như Lê Thị Phương Anh, Sep Phạm làm vô khối phi vụ ăn xổi cho Việt tân, khiến họ bị bắt trong vụ biểu tình ở Đồng Nai gần đây. Trước những cáo buộc của chính quyền về việc Việt Tân đứng sau giật dây nhóm Lê Thị Phương Anh này, bất chấp sức ép, sự bất mãn của anh em trong Hội này, Nguyễn Văn Đài nhất quyết không chịu lên tiếng.
Tuy nhiên với Bùi Thị Minh Hằng thì khác, cùng là thành viên Hội Anh em dân chủ, Hằng vốn thân thiết với hầu hết các chop bu của Việt tân, là con bài biểu tình chiến lược của Việt Tân nên được Nguyễn Văn Đài giành quan tâm hơn hẳn, kỳ công cho bản tuyên bố trang trí đẹp mắt, cầu kỳ, khác hẳn thái độ dành cho nhóm Lê Thị Phương Anh – vốn là chỉ đám râu ria, Việt tân trưng dụng nhất thời.
Không có gì là lạ khi biết Hội Anh em dân chủ tuy bề ngoài là do các sáng lập viên như Nguyễn Văn Đài, Phạm văn Trội, Nguyễn Bắc Truyển lập ra, nhưng người điều hành thực chất là Việt Tân và trực tiếp là chị Hà Đông Xuyến.



(P/s bức ảnh chụp dàn admin Hội Anh em dân chủ do một cựu thành viên Hội này cung cấp)
Read more…

Nguyễn Thanh Giang bài kích chủ đề Thoát Trung

9:07 PM |
Nhạn Biển

 

Nguyễn Thanh Giang

Trong bài viết Có nên đặt vấn đề Thoát Trung đăng trên RFA ngày 20/8/2014 vừa qua, ông Nguyễn Thanh Giang (gạo cội Việt Tân) công khai đả kích, bài bác chủ đề hội thảo được giới “nhân sỹ trí thức” Văn Việt (Văn đoàn độc lập) khởi xướng nhiều tháng qua.

Ông Thanh Giang cho rằng “nghe hai chữ “thoát Trung” … gợi lên cảm giác tủi buồn, yếm thế của sự trốn chạy”; cho rằng “Thực tế, đã bao giờ chúng ta nhập vào đâu mà phải hò nhau thóat ra” với minh chứng cha ông ta từ xưa đến nay luôn có tư tưởng “bài Hán” đã ăn sâu, cắm rễ vào tâm lý người Việt, đi cả vào văn thơ, tuyên cáo; chê bôi các bài viết, ý kiến tại Hội thảo Thoát Trung kia“mông lung”, “lộn xộn, ngổn ngang quá”; phủ nhận giá trị nằm trong ý đồ của nhà tổ chức hội thảo vì “thực tế Trung Quốc thoát Trung nhanh hơn ta”, Mác Lênin chỉ là công cụ nhà cầm quyền lợi dụng, tư tưởng Khổng Mạnh có cái tốt – cái xấu; đả kích việc làm này là vô bổ vì có nhiều thứ đáng làm hơn mà các trí Văn đoàn độc lập không làm như “chống tham nhũng, chống lãng phí, chống độc tài đảng trị, chống cường quyền … nhưng khẩn thiết hơn cả phải là chống Đại Hán bành trướng, chống ách đô hộ từ xa của Trung Quốc, chống âm mưu xâm lăng độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc”. Rồi ông này cũng gợi cho mấy trí Văn đoàn Độc lập (VDDL) nên chọn chủ đề “Hãy cảnh giác với Bắc Triều”, “Khuynh Tây” thay vì “Thoát Trung”.

Được biết ông Nguyễn Thanh Giang từng tự nhận là “lão thành dân chủ” với cuộc chiến đấu chống Đảng đã gần nửa cuộc đời 80 năm của ông ta, trực tiếp tham dự hội thảo Thoát Trung về văn hóa cho ông Hoàng Hưng, Chu Hảo chủ trì tại Hội trường NXB Tri thức. Bức ảnh ghi lại ông này đến sớm, ngồi ngay bàn đầu, không có ý kiến tại hội thảo.

Khách quan mà nói thì những bài kích của ông Thanh Giang về cách chọn chủ đề, quá trình thực hiện quá "shit" của các trí thức Văn Việt hoàn toàn đúng. Có thể nói từ khi khai trương đến nay, Văn Việt – trung tâm phát ngôn, hoạt động của VDDL với đầu tàu điều hành là Nguyên Ngọc, Hoàng Hưng tổ chức rầm rộ chủ đề Thoát Trung suốt hơn 2 tháng sau xem ra đã khiến giới “bất đồng chính kiến” thất vọng tràn trề. Buổi Thoát Trung đầu tiên cũng tổ chức tại hội trường trên đã thu hút rất đông thành phần “dân chủ” kín đặc và hào hứng, sau đó ông bà nào về cũng chửi bới, chê bôi thậm tệ và hầu hết các gương mặt này không thèm xuất hiện tại buổi hội thảo thứ 2 về Thoát Trung nữa. Buổi hội thảo Thoát Trung về Văn hóa xem ra chỉ toàn là thành phần Văn đoàn độc lập và các quân xanh quân đỏ đang được Chu Hảo nuôi dưỡng tự sướng với nhau.

Song nhìn chung ông Thanh Giang hay các anh chị biểu tình viên No-U tuy chê bôi, bài bác, nhưng xem ra cũng chẳng có ý tưởng đề xuất nào hay ho, tử tế để “giải sầu” cả. Cái ý tưởng “Khuynh Tây” mà ông Thanh Giang đưa ra nếu bị đem ra mổ xẻ chắc sẽ còn bị ném đá nhiều hơn bởi cái tính “nô lệ”, “học đòi”, “thiểu năng”…không hề kém tí gì khi vấp phải những câu hỏi đá đểu kiểu như “Chủ nghĩa Mác không phải là con đẻ của Tây phương sao?”.

Bản chất cái tự nhận là “bất đồng chính kiến” của những ông bà, anh chị zân chủ hay “nhân sỹ trí thức” nọ kia thực ra xuất phát từ tâm lý “không còn yêu Đảng thì bài Đảng”, vũng vẫy đòi “Thoát Đảng” chứ thực sự chưa đủ tầm, đủ trí, đủ nhân để trở thành “lực lượng đối lập” chứ khoan vội nói gì đến khả năng lật đổ chế độ mà họ đang ôm ấp, ảo tưởng.

Read more…

NỘI CHIẾN TRONG HỘI NHÀ BÁO ĐỘC LẬP

9:44 PM |
Nhạn Biển


Ngày 2/9/2014, sau chưa đầy 2 tháng thành lập, Ngô Nhật Đăng, một thành viên sáng lập, một đại diện của Việt Tân mang theo thông điệp chỉ đạo đường hướng hoạt động của Việt Tân sau chuyến đi điều trần trước nghị viên Loretta Sanchez đã chính thức bị Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập đá đít, đang là câu chuyện sôi động nhất được bàn đến trong các bàn trá đá, vỉa hè giới zâm chủ Việt.



Có người chém gió vui rằng, các đại diện sáng lập Hội này chọn ngày Độc lập Hoa Kỳ làm ngày khai trương và chọn ngày tiền độc lập của Việt Nam Dân Chủ Cộng hòa làm ngày khai tử!

Lý do công khai cho việc thanh loại Ngô Nhật Đăng là “trong quá trình điều hành, ông Ngô Nhật Đăng đã có một số biểu hiện trên trang FB Việt Nam Thời Báo vi phạm Điều lệ Hội Nhà Báo Độc lập Việt Nam. Những vụ việc này đã được lãnh đạo Hội trao đổi, thuyết phục ông Đăng nhưng không có kết quả”. Cùng với việc sa thải ông này, Phạm Chí Dũng cũng tuyên bố trang facebook của Hội Nhà báo độc lập do ông Đăng điều hành sẽ không còn thuộc về Hội Nhà báo độc lập nữa.

Ngay sau thông báo của ông Phạm Chí Dũng, ông Ngô Nhật Đăng đã có bài viết “ÔNG PHẠM CHÍ DŨNG - HAY SỰ MẤT ĐOÀN KẾT NỘI BỘ ?”chửi bới ông Dũng thậm tệ. Trong bài này, ông Đăng khẳng định vị trí của mình là được “giao phụ trách biên tập chính hai tờ Việt Nam Thời Báo và Việt Nam Times” ra đời trước trang web Việt Nam Thời báo, cho ông Dũng là độc tài, vi phạm tôn chỉ hội này khi tự ý cho trang web là “Cơ quan ngôn luận” (tức trang chính) của Hội, tự ý cắt xén, sửa bài của các thành viên, sử dụng nhiều bút danh khác nhau thao túng trang web và phớt lờ bài viết của các hội viên, đăng bài gây phản ứng dư luận…Quan trọng nhất là ông Đăng tố ông Dũng ký thông báo số 5 khai trừ ông ta, loại “một cơ quan ngôn luận” khai sinh ra Hội mà “không thông qua các hội viên, không tổ chức họp, ông Phạm Chí Dũng đã tự ý đưa ra”, cảnh báo ông này từng làm trong ngành an ninh, cộng sản gộc, từng bị bắt giam mà được tha bổng (!!!). Sau đó, ông Đăng lôi kéo thành viên trong nhóm điều hành facebook như blog Bà Đầm Xòe - Phạm Thành làm series bài chửi ông Dũng khắp các diễn đàn, và các trang facebook của hội.

Trước việc la ó, chán ngán của đám zận nội, ngoại, cho rằng hai ông nên lập ra hai hội hoặc giải tán Hội đi cho đỡ nhức óc, bôi xấu mặt “phong trào dân chủ Vịt” thì Phạm Chí Dũng cho ra bài Chưa có gì gọi là tan rã tuyên bố sẽ “trường tồn”, sẽ vẫn “độc lâp” và không quên chỉ trích Ngô Nhật Đăng có  xem thường “người điều hành” là nguy cơ gây ra suy yếu cho Hội nên cần thanh loại để bảo vệ “an toàn” cho Hội:

“Sự việc không mong muốn xảy ra ở Facebook Việt Nam Thời Báo - trang báo đã từng là một sản phẩm của Hội Nhà Báo Độc lập Việt Nam - là một minh họa điển hình.Thái độ rất thiếu tôn trọng của người được phân công điều hành trang FB này đối với người phụ trách trực tiếp trang FB và cả với ban lãnh đạo Hội NBĐLVN nói chung đã dẫn đến tình trạng như dân gian thường đúc kết: trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.


Nhưng nếu chỉ như vậy, hậu quả vẫn chưa quá nghiêm trọng. Tương lai đáng sợ hơn là thái độ và phong cách điều hành bất chấp điều lệ hoạt động của Hội có thể khiến nảy sinh những mâu thuẫn đủ lớn mà hoàn toàn có thể dẫn đến hậu quả suy yếu cơ thể Hội và để “người ngoài” lợi dụng gây chia rẽ, làm nảy sinh nguy cơ mất an toàn cho toàn thể hội viên”.

Đồng thời ông Dũng cũng công khai, quyết định của ông ta được sự đồng ý của 4/5 thành viên điều hành, tức là ông Dũng, ông Quốc, Thụy và linh mục Thanh (tất nhiên là trừ ông Đăng).


 

Như vậy, bất chấp nỗ lực của Việt tân bí mật cử người về nước giảng hòa, các hội viên sáng lập đã khai hỏa, kéo bè phái chĩa thẳng đại bác vào phía “đối phương” mà trước đó mấy ngày còn ca tụng nhau trên mây trên gió.

Chưa biết cuộc nội chiến này còn hấp dẫn và kịch tính đến đâu, nhưng rõ ràng thấy rất nhiều anh chị zân chủ đã thở phào vì may quá, chưa kịp nhận lời tham gia cái hội độc lập này!!!

Read more…

10 năm vết thương Beslan và sự phát triển của chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan

10:37 AM |
Mười năm trước, vào ngày 01 tháng 9 năm 2004, cả thế giới bị chấn động khi được tin bọn khủng bố đã chiếm và bắt giữ con tin ở trường phổ thông số 1 thành phố Beslan (Bắc Ossetia), số con tin bị giữ lên đến 1. 128 người, gồm cả giáo viên, học sinh và phụ huynh. Kẻ cầm đầu nhóm khủng bố chính là tên Rasul Hachbarov, còn có biệt danh “Colonel-Đại tá”.
Những kẻ khủng bố tấn công trong lúc trường
Read more…

BI KỊCH TRÍ THỨC DÂN TỘC?

11:04 PM |
Nhạn Biển


Một bài viết "Bi kịch của trí thức dân tộc" được đăng trên Bauxite Việt Nam, một website dành riêng cho những người tự cho mình là "trí thức". Bài viết bôi bác các trí thức Việt Nam bằng những ngôn từ kém phần tri thức. 

Ngay từ đầu bài viết, ông Liên Sơn đã đưa ra những định nghĩa về "trí thức" lấy từ Từ điển bách khoa tiếng Việt và Wikipedia. Trong đó, ông nghiêng về từ điển của wikipedia hơn, mặc dù wikipedia là một hệ thống mở và không được đảm bảo về mặt học thuật. Đặc biệt là Wikipedia tiếng Việt, đều là những hệ thống kiến thức chưa được thẩm định về mặt chất lượng. Tuy nhiên, vẫn có thể tạm chấp nhận được.

"Wikipedia cũng có một định nghĩa đáng chú ý: Trí thức là người có kiến thức sâu xa về một hay nhiều lĩnh vực hơn sự hiểu biết của mặt bằng chung của xã hội vào từng thời kỳ.
Tầng lớp này có một vai trò lớn trong xã hội, họ “nghiên cứu, phân tích, và chỉ trích các cuộc tranh luận cũng như các hoạt động công cộng, để gây ảnh hưởng đến sự phát triển của xã hội”. Và thông qua đó, “thái độ của họ có thể là ra mặt ủng hộ những dự định cải tổ hay chống chúng” ở phương diện chính phủ.
Giới trí thức đã tạo ra, hoặc đồng tình hoặc chỉ trích ý thức hệ."
Điều nực cười là trí thức mà chỉ đóng vai trò trong xã hội như ông Liên Sơn vừa nêu thì thể hiện một sự kém cỏi, một đám người "dài lưng tốn vải" chỉ biết "nói như rồng leo, làm như mèo mửa". Lối suy nghĩ của ông về trí thức, biến trí thức thành những kẻ chỉ biết đi chém gió làm rối loạn xã hội, không khác gì đám mưu sĩ thời Chiến Quốc.
Những người tử tế thì không ra ngoài chém gió, bằng trí tuệ và tâm huyết của mình, họ sẽ làm mọi điều để cải cách xã hội, thay đổi xã hội một cách từ từ không gây ra náo động. Ba cái trò "đồng tình hoặc chỉ trích ý thức hệ" mà ông nói chỉ dành cho đám trí thức nửa vời thích khoe khoang kiến thức của mình. Ông muốn trí thức thành "cơ quan nhận thức của cơ thể xã hội", mà cũng chỉ nhận thức được ý thức hệ và cũng bật hết ra đằng mồm mà chẳng có tính chiều sâu nào thì cơ thể ấy cũng chỉ là cơ thể thô lậu mà thôi. 
Mặc dù định nghĩa về trí thức sai nhưng ông Liên Sơn có nhận xét rất đúng rằng trí thức nước ta "nhạy cảm với thời cuộc nhưng lại không thay đổi được thời cuộc" (nếu ông bỏ giúp mấy chữ "chuyên chế - Ngu Trung, vì nó khiên cưỡng lắm). Nguyên nhân của việc không thay đổi được thời cuộc là vì quen với kiểu cách làm mưu sĩ thời xưa, muốn dùng miệng lưỡi, ngòi bút để xúi bẩy chính trị gia và dân chúng mà không thực sự tạo được giá trị gì đáng chú ý. Bi kịch nằm ở chỗ, người làm thật thì bị những kẻ lắm mồm như ông Liên Sơn và bè đảng của ông phá hoại.
Ông cho rằng có những trí thức đưa ra hướng đi bền vững cho dân tộc nhưng quần chúng không theo. Vậy tôi xin hỏi ông, hướng đi đấy có thật sự bền vững không hay các ông đang thấy "con cá mất là con cá to"? Mượn cụ Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu... thực ra là để biện minh cho con đường đòi đa nguyên đa đảng của các ông. Các ông tự cho rằng mình đang đi con đường đúng đắn còn toàn dân này ngu muội không biết gì và cản trở con đường của các ông.
Bi kịch thứ 3 và thứ 4, ông cho rằng đó là "trí thức hệ Cộng Sản" và "trí thức phục vụ Cách mạng". Đây là một quy chụp vô căn cứ. Đã là trí thức thì trong bất kỳ thời đại nào cũng là trí thức, và nhiệm vụ duy nhất của họ là dùng trí tuệ để giúp người dân có đời sống no ấm hơn và hạnh phúc hơn. Có lẽ, ngay từ đầu ông đã định nghĩa sai từ trí thức nên dẫn đến cả một quan niệm sai lầm. Ông cho rằng các "trí thức" bây giờ chỉ là những "con cừu kêu be be" theo chế độ. Các ông không lôi kéo được họ vào con đường chính trị của mình, hay nói theo giọng của ông là không "be be" theo luận điệu của các ông, nên chuyển sang mạt sát họ.
"Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách", quan niệm rất Tàu này đã được ông đưa ra để kêu gọi các trí thức nên thoát Trung theo cách của các ông. Nhưng trách nhiệm của trí thức không phải chỉ chém gió như ông nói! Mỗi người một trách nhiệm khác nhau để xây dựng đất nước, đừng lôi trách nhiệm ra để lừa gạt công luận đi theo con đường mà ông muốn. Trí thức sẽ còn phải chịu bi kịch nếu những kẻ như ông còn lên mạng chém gió dạy đời. Mong ông im mồm đi cho các trí thức làm việc của họ, còn bi kịch như thế nào, ông không đủ tư cách đê lo!
Read more…