Hoa đào biên viễn

10:32 PM |

ảnh-1







Bài 1: Biên giới, Hồi ức 35 năm
Tháng 2 năm nay, những cây đào Tổng Chúp, Hưng Đạo, Cao Bằng bỗng dưng đỏ loét trong cái nắng trái mùa. Trên đồn biên phòng Pha Long, Lào Cai, thật lạ, chỉ duy nhất một gốc đào đơm hoa. Còn ở pháo đài Đồng Đăng, Lạng Sơn, những cây đào khoe sắc vô duyên bên nền đá xám xịt và lau lách tùm lum của một pháo đài hoang phế đã đi vào quên lãng.

Một số phậnTrong ngôi nhà nhỏ ở dốc cầu Nà Rụa, phường Tân An, Cao Bằng, bà Nguyễn Thị Quỳ cũng có một cành đào nhỏ trước ban thờ chồng, người 35 năm trước bất đắc dĩ trở thành “tù binh chiến tranh”. Câu chuyện liên tục ngắt quãng khi đôi vai của người phụ nữ nhỏ nhắn run lên bần bật trước những hồi ức từ 35 năm trước. Chiến tranh đã lấy đi của bà một đứa con. Và sau 35 năm, vết thương ấy chưa bao giờ lành khi hàng đêm, hình ảnh đứa nhỏ tím tái chết trong mưa lạnh vẫn ùa về như một nỗi kinh hoàng không bao giờ phai lạt.
Sáng 17.2.1979, trời rất mù và lạnh. Từ thị trấn Nước Hai, bà Quỳ chỉ còn biết cắm đầu cắm cổ chạy loạn khi tiếng pháo của lính Trung Quốc “như bom Mỹ dải thảm” khắp nơi. Bệnh viện Hòa An bị đánh sập, người sản phụ khốn khổ đang mang thai đến tháng thứ 9 chỉ còn biết vác bụng lặc lè để  chạy. “Cô chạy vào núi đá Mỏ Hách. Rồi từ Mỏ Hách chạy sang Đại Tiến. Chạy ngược với tiếng pháo”. Đám người chạy loạn bị lính Trung Quốc phát hiện, truy đuổi, và lại tứ tán khắp nơi. “Chúng nó đông lắm cháu ơi! Đâu đâu cũng thấy lính Trung Quốc”.
Trong gần 1 tuần lễ trốn trên động đá, bà Quỳ đau đẻ trong cái đói, trong cái rét, trong trời mưa lạnh, trong tối tăm mò mẫm. Không một hạt gạo mang theo. Không một tấm chăn. Cả đám người đói khát, rét mướt và lo sợ đến hoảng loạn. Chỉ ngay phía dưới, lính Trung Quốc lúc nhúc, đông đặc, vây hãm khắp nơi. Những con người khốn khổ lấy nước bằng cách hứng từ giọt gianh trong một tấm nilon rộng chừng 2 bàn tay. Ăn tất cả những gì mà ban đêm mấy người đàn ông mò mẫm được từ bờ cây, gốc sắn…ngay sát nơi lính Trung Quốc dựng trại. Đến hôm đau đẻ, bà được những người đồng bào gom cho thìa đường cuối cùng, hòa với vốc nước “để có sức mà đẻ”. Đứa con đầu lòng được sinh ra trong hang đá nhưng 3 hôm sau thì qua đời.
“Cô sinh cháu và gói trong một chiếc áo. Và rồi đó cũng là chiếc áo liệm”- Người cựu binh chống Mỹ khốn khổ đưa tay lên dụi mắt. Những giọt nước mắt mờ đục lăn dài trên khuôn mặt “một ngàn nếp nhăn” tưởng chừng đã không còn có thể đau khổ được nữa: “Lúc đó cô yếu quá, bỏ mấy đồng nhờ một ông già mang cháu đi. Chắc vứt nó ở một đâu đó”.
Nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó. Đêm ngày 25.2, người chồng nửa đêm đi kiếm ước uống bị sa vào tay lính Trung Quốc. Ông bị giam giữ cho đến ngày 6.1 và từ sau đó, những đồng nghiệp của ông ở ty Thể thao Cao Bằng cho biết ông bỗng dưng có thói quen ăn cơm với nước lã. Còn bà Quỳ, quãng thời gian trong động đá và cái chết bi thảm của đứa con đầu lòng khiến bà trở nên trầm uất suốt 3 tháng. Tuyến sữa viêm tắc khiến sau đó người phụ nữ khốn khổ phải cắt đi một bên ngực.
35 năm, bằng đấy thời gian chưa đủ để bà Quỳ quên đi hình ảnh đứa con đầu lòng chết tím tái. “Đau xót lắm cháu ơi. Cô đi cúng, Thầy bảo nó không có nhà, lang thang ở một gốc cây nào đó”…
Không chỉ bệnh viện Hòa An bị đánh sập, cả thị xã Cao Bằng lỗ chỗ tổ ong như vừa trải qua “một trận B52 mặt đất”, không còn thứ gì cao quá 1m. Bách hóa tổng hợp, một biểu tượng của Cao Bằng bị hủy hoại đến không còn một viên gạch lành.
Chiều 16.2, anh Lê Dương Hải, Giám đốc Công ty thương mại tổng hợp Cao Bằng, khi đó mới 15 tuổi theo chuyến xe của mẹ, nhân viên cửa hàng lương thực đi về phía Nà Lùng, một địa điểm được coi là hậu phương. Sau 35 năm, anh Hải vẫn nhớ như in lời bà ngoại anh từ chối ra khỏi nhà: “Trung Quốc không dám đánh đâu. Nó mà đánh Liên Xô bắn cho hai quả tên lửa là tan”. “Chắc chỉ vì bà tiếc con lợn, con gà”- Anh Hải ngậm ngùi nói.
Và đó là câu nói cuối cùng mà anh còn được nghe bà ngoại nói. Khi về lại Cao Bằng, gia đình anh đã đi tìm tất cả những nơi có người chết, đã lục tung cả thị xã và không có cách gì để tìm lại được bà nữa.
Chị Hoài Phương, phóng viên của Đài truyền hình Cao Bằng, năm đó 9 tuổi, đến giờ vẫn không thể quên hình những xác người bị súng phun lửa đốt cháy trên mặt đất. Khắp nơi.
Ông Nguyễn Duy, Phó Chủ tịch Hội Cựu Chiến binh Hòa An nhớ lại: Đến ngày 20.3, cả thị xã vẫn như một đụn khói lớn. Chiều 29.3. Không một chiếc xe, không một người dân đi trên đường. Kho lương thực còn cháy nghi ngút. Thị xã tan hoang khi lính Trung Quốc trước khi rút đã ốp mìn giật đổ từng cây cầu, từng cột điện. Cái gì lấy được thì lấy hết. Cái gì không lấy được thì phá hết.
Khi giặc đến nhàNgày 17.2.1979, Trung Quốc đã dùng một lực lượng quân sự chính quy lên tới 60 vạn quân tấn công Việt Nam trên toàn tuyến 1.200 km của cả 6 tỉnh biên giới. Cao Bằng chính là một trong những trọng điểm đánh phá của quân đoàn 41A với sự tham gia của xe tăng và pháo binh.
Theo nhận định của Xiaoming Zhang trong một nghiên cứu đăng trên tạp chí China Quarterly tháng 12.2005, cuộc tấn công của Trung Quốc phụ thuộc phần lớn vào việc nhanh chóng chiếm được Cao Bằng. Nhưng hai mũi tấn công không đến được mục tiêu trong vòng 24 tiếng. Khu vực đồi núi cùng kháng cự của dân quân Việt Nam tạo ra khó khăn lớn. Việc đi chậm khiến Xu Shiyou, lãnh đạo cánh quân Quảng Tây, phải hoãn cuộc tấn công vào Cao Bằng, mặc dù phó tướng Wu Zhong đã đến sát thành phố này ở mạn phía đông và nam.
Trong một bài phát biểu được nhà nghiên cứu Dương Danh Hy dịch ra tiếng Việt ít năm trước, nhà lãnh đạo Trung Quốc khi đó là Đặng Tiểu Bình đã xác nhận đó là cuộc chiến “giết gà đã phải dùng dao mổ trâu”. Cụ thể “vũ khí, quân số đều gấp mấy lần Việt Nam. Chiến đấu ở Cao Bằng chí ít là năm đánh một, sáu đánh một, chiến đấu ở Lạng Sơn, Lào Cai cũng đều gấp mấy lần, thậm chí sáu đánh một, bảy đánh một”.
Vì sao ở Cao Bằng, chiến tranh lại đồng nghĩa với tàn phá như vậy?
Trang mạng quân sự milchina.com của Trung Quốc 3 năm trước đã cho đăng thư của một cựu chiến binh Trung Quốc từng tham gia chiến tranh biên giới 1979 phần nào giải thích lý do: “Mục đích của cuộc chiến tranh này là tàn phá, hủy hoại quốc lực của Việt Nam chứ không phải là chiếm lĩnh lãnh thổ, nên sau hai ngày đánh nhau, bộ đội tham chiến của ta bắt đầu chấp hành mệnh lệnh bán chính thức là “không bắt tù binh”, “không để lại cho Việt Nam một lá cây ngọn cỏ”.
Ông Vương Dường Tường, nguyên bí thư tỉnh ủy Cao Bằng giai đoạn 1979-1992 nhớ lại: Bây giờ, tình trạng tranh chấp, lấn chiếm, chửi bới và nạn người Hoa đã khá căng thẳng, nhưng không ai nghĩ là chiến tranh xảy ra. Chủ trương của ta là đưa thanh niên ra biên giới tổ chức các lâm nông trường. “TƯ xác định cũng phải đề phòng, nhưng là phòng xích mích biên giới thôi”- ông Tường nói.
Tỉnh ủy Cao Bằng bấy giờ chủ trương đưa một số bộ đội về một số xã để củng cố đội ngũ cán bộ. Quân đội không có ở Cao Bằng. Lực lượng công an vũ trang chỉ có ở cấp tỉnh chứ cấp huyện là không có người. Cả thị xã bấy giờ chỉ có 1 một trung đoàn địa bộ đội địa phương (E567), nhưng cũng chủ yếu là  làm kinh tế. Đến đội ngũ dân quân tự vệ, “có thì có đấy, căng thì căng như thế nhưng đã được phát súng đâu”. Thậm chí khi chiến tranh đã nổ ra, có thêm một sư đoàn được thành lập, nhưng lúc đó cũng chưa có quân”.
Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cao Bằng Trần Hùng, thời điểm 1979 đeo quân hàm trung sĩ, tiểu đoàn 40 Bộ đội địa phương còn nhớ như in là khi xe tăng Trung Quốc vượt cầu Sông Hiến vào đến tận dốc Nà Toòng, đại đội 3 phòng không của trung đoàn 567 phải thay đạn, chúc nòng pháo 37 ly xuống để bắn xe tăng bằng đạn xuyên.
Chính ông Hùng là một trong những người đầu tiên chạy bộ đạp lá sa mộc đến bên xác xe tăng còn nghi ngút khói.
“Chúng tôi chỉ có 3 khẩu súng AK để bảo vệ trận địa”, ông Hùng nói, “về sau, khi lính Trung Quốc lên quá đông, đơn vị đã phải tháo súng (pháo) để rút”.
Theo Xiaoming Zhang, đến ngày 23-2, Trung Quốc mới chiếm được Cao Bằng sau khi nhận ra nơi này chỉ có một số lượng nhỏ quân Việt Nam cố thủ. Nhưng sự chậm chân khi chiếm Cao Bằng ngáng trở kế hoạch ban đầu của Trung Quốc, vốn nhấn mạnh việc tác chiến nhanh và quyết liệt.
Cao Bằng có gì để chống lại 6 sư đoàn chính quy với xe tăng và pháo binh yểm trợ?
“Dân Cao Bằng sẵn biết Trung Quốc rồi. Ở đâu cũng đánh, gặp đâu cũng đánh, ai cũng đánh. 1-2 người cũng đánh. Chặn khắp nơi”- ông Vương Dương Tường nói.
Ở Hòa An, dù lúc đó mất hoàn toàn liên lạc, một nhóm cựu binh vẫn tự tập hợp nhau lại lập chốt đánh địch. Nhặt được cái gì thì đánh được bằng cái đó. Ở Trà Lĩnh, Quảng Hòa, Hà Quảng đều có những chốt đánh địch như vậy.
Người Cao Bằng sau phút bất ngờ đã chủ động trở lại. Cho đến cuối cuộc chiến tranh, ở Cao Bằng “Không ai theo địch, không ai đầu hàng, không ai phản bội”- Giọng người cựu bí thư già rưng rưng. Bao đời nay vẫn vậy, mỗi khi giặc đến nhà thì mỗi một người dân chính là một người lính.
Tháng 2 năm nay, trên nền bách hóa tổng hợp đã bị lính Trung Quốc đánh sập năm xưa, một siêu thị mới đã được dựng lên, cho dù người Cao Bằng vẫn gọi đó là Tổng Hợp Đổ.
Còn người nữ cựu binh Nguyễn Thị Quỳ, đến giữa câu chuyện, bỗng bất ngờ hỏi lại chúng tôi: “Sao các cháu không hỏi vì sao tháng 2 năm ấy cô không đi tìm một cây súng!?. Và rồi, bà quả quyết tự trả lời: “Năm xưa, cô phải chạy giặc vì không muốn mình mang bầu, ảnh hưởng đến anh em đồng chí. Còn nếu bây giờ giặc đến nhà, cô sẽ tìm một khẩu súng. Nếu cô già yếu không đánh được, những đứa con của cô sẽ cầm súng.
Con gái bà, một cô nhóc niềng răng sinh năm 1988 sau đó nói sẽ đưa chúng tôi vào Tổng Chúp, dù ở Cao Bằng, không còn nhiều người biết đến những gì xảy ra tại Tổng Chúp 35 năm trước, dù theo lời cô bé: nơi đó “giờ đã hoang vắng lắm rồi anh ạ”.
Ảnh: bia thảm sát tại Tổng Chúp, Hưng Đạo, Hòa An, Cao Bằng: Bà Hậu, một người dân Tổng Chúc xưa từng cắp con chạy loạn bảo rằng: Bà không thể quên những ngày tháng 2 năm ấy. Bởi nói gì thì nói “Tội ác là tội ác. Và tội ác không thể được lấp liếm bằng bất cứ lý do gì”.
Bài 2: “Đồng chí với nhau, ai nghĩ sẽ đánh nhau”
“Ai cũng chỉ nói chỉ tranh chấp biên giới. Ai cũng chỉ xác định là giữ đất thôi. Tin là đồng chí với nhau, chỉ gây sự, chỉ ghen ghét thế thôi. Chứ anh em đồng chí, ai nghĩ là sẽ đánh nhau”- 35 năm sau, nguyên bí thư Cao Bằng vẫn còn khắc khoải câu chuyện xảy ra năm 1979.
Trận tập kích bất ngờ
Ở Bát Xát, Lào Cai, khi pháo Trung Quốc bắt đầu bắn sang từ phía bên kia biên giới, ông Nguyễn Văn Tuyến, đại đội trưởng tự vệ Đoàn địa chất 305 (Đoàn 5) đang ở Bản Vược, ngay trong tầm súng trường lính Trung Quốc. “Chúng tôi vẫn pha trà uống. Chiến sự vẫn liên miên từ trước đó, đêm nào cũng có tiếng súng, cho nên không ai ngờ Trung Quốc đánh lớn”- ông nói.
Chỉ trước khi cuộc tấn công diễn ra 48 tiếng, cả dân lẫn lính Trung Quốc vẫn “sang bên này” xem chiếu bóng bình thường.
Ông Tuyến từng là lính chống Mỹ, sau chiến tranh làm Phó Chủ tịch HĐND huyện Bát Xát, nhớ lại: Khi pháo Trung Quốc chuyển làn, ông mới giật mình hô anh em vì cảm giác rằng bộ binh Trung Quốc sẽ sang. Mấy người hoảng hốt chạy ra đến đến ngã ba Bản Vược thì khắp nơi đã tràn ngập màu áo lính đang vận động từ phía trong ra điểm chốt của công an vũ trang. “Chúng tôi tưởng bộ đội mình đã lên ngay thành thử súng cầm trong tay mà không bắn”. Từ trong hậu phương, lính Trung Quốc tiến đánh từ phía sau đồn công an vũ trang và chốt tự vệ địa phương. Hỏa lực từ bên kia biên giới bắn sang như mưa rào. Đơn vị ông Tuyến cơ động ra đến chốt Cây 2 thì bị một khẩu đại liên chặn lại. Bấy giờ, anh em vẫn có người giơ súng, giơ cờ vẫy ra hiệu vì vẫn tưởng bộ đội mình bắn nhầm.
Chỉ một lát sau đó, từ khu vực bản Xèo, lính công binh Trung Quốc lao cầu phao và sau đó xe tăng Trung Quốc tiến sang. “Họ đã chuẩn bị sẵn hết rồi. Cây cầu phao thả ra trôi theo dòng nước là áp khít sang bờ bên này”- Lời ông Tuyến.
Tự vệ bản Xèo hy sinh vô số kể. “Chúng tôi chỉ được trang bị trung liên và súng K63. Không có vũ khí chống tăng”- ông Tuyến nói.
Bản Vược cũng là nơi anh hùng liệt sĩ Phan Bá Lại đã ngã xuống khi ôm trọn quả lựu đạn để bảo vệ những người đồng đội, trong khi người chỉ huy cao nhất của Đoàn 5 khi ấy đã đào ngũ ngay sau tiếng pháo đầu tiên.
Ông Nguyễn Mạnh Tường, Chủ tịch Hội Cựu Chiến binh Bát Xát thời điểm tháng 2.1979 đang là lính sư 316, một trong hai sư đoàn chủ lực duy nhất hiện diện ở biên giới phía Bắc.
Sáng đó, đang ở Than Uyên, đơn vị ông có lệnh báo động. Ai cũng tưởng chỉ báo động hành quân dã ngoại, thành thử “có người chỉ mang theo một quả đạn, có người trút lại tượng gạo, và có người, chỉ mang độc một bộ quần áo trên người”.
Đơn vị ông Trường hành quân lên đến Sapa thì những người lính mới biết chiến tranh đã xảy ra, và sau đó chạm địch ngay tại đèo Ô Quy Hồ.
“Hôm đó trời rất lạnh, sương mù dày đặc, chúng tôi đánh trong tình trạng mất hoàn toàn liên lạc khi những chiếc máy thông tin 2W hoàn toàn tê liệt trong sương mù. Mạnh ai nấy đánh, rồi mạnh ai nấy chạy”- trong cái lạnh của tháng 2, ông Trường nới cổ áo khi hồi tưởng lại ký ức 35 năm trước. 218 đồng đội của ông đã hy sinh trong chỉ một trận đánh đó.
Bát Xát là “nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt” với những địa danh anh hùng và đau thương: A Mú Sung. Y tý.
Những người lính biên phòng A Mú Sung trong ngày 17 tháng 2 năm ấy, đã đánh đến viên đạn cuối cùng và hy sinh oanh liệt.
Cú đánh trộm của người anh emPhó Chủ tịch UBND tỉnh Cao Bằng Trần Hùng nhớ lại: Trưa ngày 17, khi một người dân chạy đến đơn vị báo tin xe tăng Trung Quốc đã vào đến Nước Hai, Hòa An, thủ trưởng của ông còn lệnh cho lính “trói nó lại” vì cho rằng người này phao tin đồn nhảm.
Vì sao quân dân ta lại bị bất ngờ trước một cuộc tấn công toàn tuyến với quy mô 32 sư đoàn?
Nguyên bí thư Cao Bằng Vương Dương Tường nhớ lại ở Cao Bằng hôm ấy, quân khu còn đưa các chỉ huy quân sự tỉnh về họp. Không ai biết Trung Quốc đánh mình. Ngay cả khi tiếng súng đã nổ vang từ hướng Hà Quảng, Thông Nông, anh Tập, trưởng ty Thủy lợi băn khoăn nói tiếng súng nhiều lắm, không biết súng ta hay súng địch. Một lãnh đạo Cao Bằng khi đó nói là anh em cứ yên trí. Đó là súng mình.
Ông Tường thừa nhận việc Cao Bằng bị bất ngờ. Khi đó, hoàn toàn không có kế hoạch đánh ở đâu, chặn ở chỗ nào, sơ tán dân ra sao và các cơ quan sẽ chuyển về đâu. Ngay cả khi Trung Quốc áp sát thị xã, tỉnh ủy cũng chỉ cho dân tạm sơ tán ra “cây 5”, tức là ra tạm ngoài tầm pháo 30 ly thôi.
Cơ bản nhất là bấy giờ không ai tin anh em đồng chí lại đánh nhau. Ông Tường nói.
Cao Bằng bấy giờ vừa tách tỉnh. Bí thư chưa nhận việc. Các cơ quan chưa rõ người. Tỉnh ủy không có nổi một chiếc ô tô. Đến 1h đêm, khi pháo bắn dồn dập mới biết là bị đánh. Ông Tường, bấy giờ chạy nhờ xe ra cây số 5 lo chỗ sơ tán cho dân, rồi đi Minh Tâm, Nguyên Bình để thị sát khu vực các cơ quan của tỉnh sơ tán.
Nhưng ngay trong sáng 17, lính Trung Quốc đã ra đến chân đèo Minh Tâm. 2 tiếng sau, xe tăng Bát Nhất đã vào đến Cao Bình, rồi vào đến Nà Tàu. Và pháo binh Trung Quốc dồn dập nã xuống Nà Tản.
“Lúc đó tôi báo về TƯ qua trạm quan sát Khau Giám- ông Tường nhớ lại- Nhưng ngay cả đến lúc đó, các anh ở Trạm nói “chưa thấy có gì”. Ai cũng sợ báo về HN rồi thì bị quy là hoang báo”.
Ngày 18.2, lính Trung Quốc đã vào đến Hòa An, Cao Bình. Đến 19, khắp nơi đã bị đốt phá giết chóc.
Ở Thạch An, khi nhìn thấy xe tăng, cán bộ gọi điện cho tỉnh ủy báo tin có xe tăng nhưng không biết xe ta hay địch. Nó cứ ào ào nó đi, thẳng vào thị xã. Tứ phía tràn vào thị xã.
Cho đến bấy giờ, tỉnh ủy mới quyết định đưa dân sơ tán vào Bàng Khẩu, Ngân Sơn, “chạy vào rừng, ai chạy đâu thì chạy thôi”- lời ông Tường.
“Chúng tôi đã chủ quan- thoáng một nét thở dài trên khuôn mặt cương trực của người bí thư xưa. “Ai cũng chỉ nói chỉ tranh chấp biên giới. Ai cũng chỉ xác định là giữ đất thôi. Tin là đồng chí với nhau, chỉ gây sự, chỉ ghen ghét thế thôi. Chứ anh em đồng chí, ai nghĩ là sẽ đánh nhau”.
Chính một người trong cuộc như ông Tường cũng băn khoăn rằng: Tại sao cuộc chiến tranh lớn thế này, rất nhiều vấn đề như thế mà không tổng kết.
Giá cuộc chiến tranh này được tổng kết, rút kinh nghiệm sẽ có được nhiều bài học tốt lắm. Nếu chúng ta coi như không có chuyện gì dân họ cũng chả nghe đâu”.
Cho đến năm 1992, khi các cơ quan của Bát Xát, Lào Cai từ Mường Vi trở lại Bản Xèo thì “vẫn chỉ có có may và đất đỏ”.
Còn Cao Bằng đã mất 3 năm để lo lại vấn đề lương thực, mất 8 năm để xây dựng lại thị xã và mất 35 năm để vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Chúng tôi trở lại Đồng Đăng, Lạng Sơn vào đúng ngày lễ Đền Mẫu, lễ lớn nhất Lạng Sơn, nằm ngay dưới chân pháo đài Đồng Đăng. Từ 35 năm nay, mỗi dịp tháng hai, đại tá Triệu Quang Điện, Trưởng phòng cảnh sát truy nã Công an tỉnh Lạng Sơn vẫn đến đây thắp hương tưởng nhớ những người đồng đội của mình.
Ông Điện được phong Anh hùng lực lượng vũ trang sau cuộc chiến tranh biên giới 1979, và sau 35 năm, ông vẫn nhớ như in những cái tên Trần Văn Thái, Vi Văn Cao, những người đồng đội trong tổ tam tam và bữa cháo cơm nếp cuối cùng đêm 16.12.
Bài 3: Bia trấn ải- Nơi tổ quốc được tô màu đỏ
Từ 35 năm nay, vào dịp tháng 2 mỗi năm, Đại tá Triệu Quang Điện, trưởng Phòng Cảnh sát truy nã Công an tỉnh Lạng Sơn đều đến đền Mẫu để thắp hương cho những đồng đội của mình. 35 năm, thời gian chưa đủ để ông quên đi bữa cháo nếp cuối cùng. 35 năm, ông vẫn nhớ như in hình ảnh của những người đồng đội trong tổ tam tam: Những Trần Văn Thái. Những Vi Văn Cao.
Pháo đài Đồng Đăng và pháo hoa Trung QuốcNăm đó, binh nhì Triệu Quang Điện, vừa cưới vợ được 4 tháng, cũng vừa qua khóa huấn luyện 4 tháng ở Đông Khê, trở lại Lạng Sơn vào đúng buổi chiều ngày 16, khi phía Trung Quốc cho người đuổi trâu dò phá những bãi mìn biên giới.
5h sáng, khi pháo bắn cấp tập vào Đồng Đăng, ông cùng hai người đồng đội trong tổ tam tam thậm chí còn chưa kịp ăn nồi cháo gạo nếp đã đặt trên bếp để vội vã xách súng lên chốt ngay tại khu vực Đền Mẫu, pháo đài Đồng Đăng.
Tới 7h, sương còn chưa tan thì lính Trung Quốc đã kéo sang khắp nơi. 3 người kê súng bắn. Ông Điện, giữ súng trung liên bắn suốt 1h đồng hồ. “Hồi huấn luyện, tôi bắn bia được 3 điểm 9- ông Điện nhớ lại- nhưng hôm đó, lính Trung Quốc lên quá đông, có lẽ là không cần bắn giỏi cũng có thể trúng”. Riêng tại chốt Đền Mẫu, binh nhì Điện đã tiêu diệt tới 30 lính Trung Quốc.
Lính Trung Quốc cứ theo tiếng kèn lớp lớp xông lên. Bị hắt ngược trở lại, rồi lại xông lên.
Trong một thời khắc, khi ông vừa nhảy xuống hào thay đạn thì chỉ nghe “bầm”. Ngoảnh lại, nơi 2 người đồng đội nằm chỉ còn lại một hố pháo đen xì. Không còn chút vết tích.
Tới 10h, xe tăng Trung Quốc đã tràn ngập khắp nơi. Pháo binh Trung Quốc nã đạn vào pháo đài trong suốt nửa ngày 18.
Bấy giờ trong hang Đền Mẫu, ngay phía dưới chốt của ông Điện có tới 300-400 dân tới tránh pháo.
Đến tối 18, đơn vị ông nhận được phương án đưa dân trong hang ra. Và chỉ trong một đêm, binh nhì Triệu Quang Điện trực tiếp đưa dân, ra ra vào vào 3 lần để cõng được ra 3 người đồng đội bị thương nặng.
Khẩu trung liên của ông giờ đang được trưng bày tại Viện Bảo tàng Công an nhân dân. Ít năm sau đó, khi gặp Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong một lễ mừng công, ông thậm chí không trả lời được vì sao chỉ trong 1 đêm, với quãng đường 17km, một người chỉ nặng chưa tới 49kg đã 3 lần bò vào cõng đồng đội bị thương ra nơi an toàn.
Chúng tôi theo lối mòn trèo lên pháo đài Đồng Đăng, nơi bị đánh phá ác liệt nhất trong cuộc chiến biên giới.
Vào ngày 17.2.1979, 2 sư đoàn bộ binh Trung Quốc dưới sự hỗ trợ của 1 trung đoàn xe tăng và 6 trung đoàn pháo binh đã tấn công ác liệt nơi này. Trong cuốn Lịch sử sư đoàn 3 Sao Vàng còn ghi rõ: Ngày cuối cùng tại Pháo Đài, nơi có hệ thống phòng thủ kiên cố nhất, không gọi được đối phương đầu hàng, quân Trung Quốc chở bộc phá tới đánh sập cửa chính, dùng súng phun lửa, thả lựu đạn, bắn đạn hóa chất độc vào các lỗ thông hơi làm thiệt mạng cả thương binh và nhân dân tới đây trú ẩn.
Tháng 2 năm nay, pháo đài trở nên cô đơn, trơ trọi giữa sự náo nhiệt của lễ hội Đền Mẫu. Sau hòa bình, đó giờ chỉ còn là nơi bắn pháo hoa Trung Quốc mỗi đêm giao thừa. Tràn ngập rác rưởi, kim tiêm, những dòng chữ “làm hoa cho người ta hái..”, và cả những chữ tiếng Trung…
Dấu tích chiến tranh còn lại chỉ là lau lách, rác rưởi, sự hoang tàn và lãng quên. Hoặc như ở chính cái nơi mà lính Trung Quốc xả súng vào chiếc xe cứu thương 12A 04-35 của BV Lạng Sơn đi Đồng Đăng cứu nhân dân bị thương, giết chết cả người lái xe, cả BS Nguyễn Thu Thủy, y tá Trịnh Thị Sâm, giờ một con đường mới đã được mở ra rập rìu xe cộ, hàng hóa thông thương qua cửa khẩu Hữu Nghị.
Nhớ hôm ở Cao Bằng, khi tìm đường vào Tổng Chúp, thậm chí một người dân đã đề nghị sẽ phải “qua chính quyền” nếu muốn vào thăm tấm “bia thảm sát Tổng Chúp”.
Tấm bia giờ vẫn còn sau 35 năm, dù chiếc giếng cạn, nơi năm xưa chứa đầy xác phụ nữ, trẻ em bị hành quyết bằng rìu bổ củi giờ đã lấp đầy cây lá, dù để vào thăm, người ta phải trèo tường, nhảy suối, chui rào và chui qua “vườn ông Đốc”.
Quá khứ không dễ quên. Nhất là khi đó là những gì đau thương nhất. Cho dù theo thời gian, những nhân chứng chiến tranh giờ đã lần lượt ra đi. Ông Hoàng A Tỉn, nhân chứng thảm sát trong sân Bách hóa tổng hợp Bát Xát đã mất 2 năm trước.
Đến Tổng Chúp, lại nghe tin ông Nông Văn Ất, nguyên trưởng trại giống Đức Chính, người đã mất vợ và 4 đứa con trong vụ thảm sát Tổng Chúp giờ cũng không còn.
Lời vĩnh biệt nhói trời Pha LongCũng có những tấm bia trấn ải mới được dựng lên. Ngay bên tay phải đồn biên phòng tiền tiêu Pha Long, Mường Khương, Lào Cai, có những dòng chữ mới, được in trên bia đá:
Nguyên Thần Bổn Mệnh giữ núi non
Nam Sơn bốn cõi tựa sách trời định.
Thiên thiên nhật nguyệt linh linh ứng
Tuyệt tuyệt long phụng báo quốc an
Bình nhất hà Việt Nam Quốc thổ.
Thạc sĩ Đặng Vũ Cảnh Linh dịch: Nguyên Thần được giao sứ mệnh giữ núi non. Núi nam bốn cõi đã quy định trong sách trời. Nghìn nghìn mặt trời, mặt trăng linh thiêng và ứng nghiệm (điều đó). (Có) rồng phượng tuyệt vời bảo vệ an nguy tổ quốc. Đất Việt Nam yên bình nhất là ở đây.
Thiếu tá Phan Đức Mạnh, chính trị viên đồn Pha Long cho biết tấm bia trấn ải vừa được dựng hồi tháng 5, đúng vào điểm đối diện đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Bên này từng hàng, từng hàng tên tuổi của 37 liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc được khắc chìm trong đá xám.
Năm ấy, những chiến sĩ công an vũ trang còn trẻ măng đã đánh đến viên đạn cuối cùng, đã đâm gẫy đến chiếc lưỡi lê cuối cùng để bảo vệ tổ quốc. Ngày ấy, sau khi bắn viên đạn cuối cùng, một người lính Pha Long đã gửi bức điện về hậu phương. Và cũng chỉ vài chữ, đại ý: Chúng tôi hết đạn. Xin Vĩnh biệt.
Chợt nhớ đến những câu thơ Vương Trọng:
Mắt rưng rưng, dò đọc từng dòng
Gặp điệp khúc Tháng Hai năm Bảy chín
Lời vĩnh biệt nhói trời Pha Long.

Đến lúc này tôi mới hiểu ra
Vì sao đường Biên giới bản đồ
Của Tổ quốc được tô màu đỏ!..
Năm nay, không hiểu sao, chỉ duy nhất một, trong số gần bảy chục gốc đào ở Pha Long đơm hoa.
Không xa Pha Long là điểm cao Tả Ngải Chồ, nơi một đồng nghiệp của chúng tôi, nhà báo, anh hùng liệt sĩ Bùi Nguyên Khiết đã tay bút tay súng hy sinh vào ngày 17.2.1979.
Không. Hòn đá vô tri không thể là một tấm bia trấn ải thay thế cho Pha Long, Chi Lăng, Đồng Đăng.
Không, những lá bùa trong vỏ đá không thể thay thế cho máu của biết bao thế hệ người dân, biết bao những người lính đã đổ xuống nơi này.
Bia trấn ải, nếu có, thì đó là những ngôi mộ liệt sĩ la liệt khắp dải biên cương của những người đã hy sinh anh dũng trong cuộc chiến tranh chống quân xâm lược Trung Quốc năm 1979, những tấm “bia trấn ải” thiêng liêng mà mỗi người làm báo chúng tôi cần phải nhắc lại để thế hệ con cháu còn có được cảm xúc thiêng liêng, tự hào khi nhắc đến hai chữ “Tổ Quốc”.
Read more…

Nhân quyền và công tác phòng chống buôn bán, sử dụng ma túy

9:46 PM |
Loa Phường Phường Loa






Phát triển nhân quyền phải dựa trên cơ sở điều kiện phát triển kinh tế, chính trị, xã hội của mỗi nước chứ không chỉ phát triển một cách rập khuôn, máy móc theo mô hình của quốc gia này, hay quốc gia khác. Đối với các nước phát triển thì nhận thức của người dân về quyền con người cũng như nghĩa vụ công dân thường rất rõ ràng. Tuy nhiên ở nhưng nước đang trong giai đoạn phát triển thì để nâng cao nhận thức của người dân về nhân quyền cũng như thúc đẩy thực hiện quyền con người, trước hết phải tập trung nâng cao điều kiện sống, cơ hội học tập, y tế và các điều kiện khác. Nói tóm lại con người luôn là trung tâm và mục tiêu phát triển của mọi chính sách và vì vậy quyền con người phải cân đối phù hợp với các chính sách cũng như điều kiện kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội ở mỗi nước cũng như trách nhiệm, nghĩa vụ của công dân.
Vậy khi đưa ra một chuẩn mực chung bắt buộc cho mọi quốc gia về nhân quyền sẽ là cách áp dụng một cách máy móc và không hiệu quả nếu không nói là làm cho tình hình kinh tế, chính trị, xã hội càng rối ren và tất nhiên sẽ kéo theo những ảnh hưởng tiêu cực nếu không nói chất lượng các điều kiện về nhân quyền càng kém đi.
Ngày 12/2/2014, việc một số tổ chức nhân quyền quốc tế đưa ra yêu cầu đòi “Liên hiệp quốc cần đóng băng ngay lập tức các khoản hỗ trợ phòng chống ma túy cho Chính phủ Việt Nam sau khi Hà Nội tuyên án tử hình 30 người do phạm các tội liên quan đến ma túy” thì quả là một việc làm thiếu cân nhắc.


Một nạn nhân ma túy bị ảo giác leo lên ngồi lì ô văng cửa sổ mặc cho 
                      các lực lượng chức năng thuyết phục

Trong khuôn khổ bài viết có lẽ tôi không muốn bàn tới những tác hại mà ma túy đã gây ra đối với nhiều cộng đồng dân cư Việt Nam bởi đã có quá nhiều giấy mực, tài liệu cũng như các hội thảo trong nước và quốc tế đề cập tới vấn đề này. Số liệu thống kê cho thấy năm 2013, cả nước có 181.396 người nghiện ma tuý, tăng 9.396 người so với năm 2012. Cũng trong năm 2013, trên cả nước phát hiện mới 11.567 ca nhiễm HIV, 5.493 bệnh nhân AIDS và 2.097 người tử vong do AIDS. Phần lớn trong số họ là những người nghiện ma túy.
Nhận thức được tác hại ghê gớm của ma túy đối với sự phát triển của cộng đồng, trong thời gian qua với sự hỗ trợ của các tổ chức quốc tế, các cơ quan chức năng Việt Nam đã có nhiều biện pháp hữu hiệu nhằm ngăn chặn các hoạt động buôn bán, sử dụng ma túy cũng như tuyên truyền ảnh hưởng của ma túy trong cộng đồng nhằm giảm thiểu những thiệt hại do ma túy đem lại, cũng như nâng cao nhận thức của người dân trong hoạt động ngăn ngừa loại tội phạm nguy hiểm này.
Ma túy gây ảnh hưởng tiêu cực đến việc phát triển kinh tế, chính trị, xã hội vì vậy việc đấu tranh với hoạt động này đã được Việt Nam xác định là nhiệm vụ quan trọng của cả hệ thống chính trị vì vậy cho dù có sự hỗ trợ của quốc tế hay không Việt Nam vẫn xác định đây là một trong những nhiệm vụ quan trọng phải thực hiện.
                          Xét xử công khai các đối tượng buôn bán ma túy


Ma túy đem đến cái chết cho nhiều người và những hệ quả kinh tế, xã hội cũng như những thảm họa nhân đạo khác, vì vậy việc có hình thức xử lý nghiêm khắc nhất - án tử hình cho những đối tượng buôn bán ma túy, gieo rắc cái chết trắng là cần thiết và hoàn toàn phù hợp.
Vậy thế cho nên câu chuyện và nhân quyền và cách áp dụng xem ra còn cần nhiều cuộc bàn luận, tuy nhiên trước hết để thực sự bảo vệ quyền con người hãy có cái nhìn khách quan, toàn diện theo điều kiện từng quốc gia thay vì kiểu chụp mũ, thiếu linh hoạt như những tổ chức nhân quyền trên đưa ra. 


Read more…

Xã hội dân sự - đấu tranh đòi nhân quyền một cách ôn hòa hay ổ khủng bố.

7:40 PM |
Loa PhườngPhường Loa

Để chuẩn bị cho sự kiện UPR, tổ chức khủng bố Việt Tân đã câu kết chặt chẽ với làng zâm chủ ở trong nước, kẻ tung, người hứng, kẻ rạch mặt ăn vạ, kẻ cầm sẵn máy ghi âm, ghi hình để tác nghiệp không nằm ngoài mục đích vu cáo Việt nam vi phạm nhân quyền. Khác với những gì mà làng zâm chủ vẫn lòe bịp dư luận quốc tế và trong nước về cái gọi là những nhà hoạt động xã hội ôn hòa, hoặc thúc đẩy hoạt động nhân quyền bằng biện pháp hòa bình…Các nhà dâm chủ cuội tại Việt Nam giờ đã phơi bày bộ mặt thật: Đó là những kẻ bất chấp thủ đoạn, liêm xỉ, tự trọng, tự tôn pháp luật, an ninh quốc gia, liên kết cả với những kẻ theo chủ nghĩa cực đoan, khủng bố chỉ vì những đồng tiền dơ dáy mà Việt Tân – một tổ chức phản động người Việt lưu vong ở nước ngoài ném cho.
          Chỉ cần hệ thống, xâu chuỗi các sự kiện, người ta dễ dàng nhận rõ thái độ thách thức sự thượng tôn pháp luật và sự kiên nhẫn của chính quyền đã được các đối tượng dàn dựng, chuẩn bị và phối hợp diễn xuất.
          Trước hết là hoạt động của cái gọi là Phái đoàn vận động nhân quyền cho Việt Nam do chính tổ chức khủng bố Việt Tân khởi xướng và cùng với đó là âm mưu phá hoại việc Việt Nam báo cáo tình hình nhân quyền tại Hội đồng LHQ. Diễn viên chính của màn kịch này đáng tiếc lại là những trí thức trẻ hoặc ngộ nhận về chiếc bánh vẽ mà Việt Tân đưa ra, hoặc quá mong muốn với ảo vọng cách mạng đường phố bằng cách rước voi về rày mả tổ. Đó là Đoan Trang, Hà Huy Sơn, Anh Tuấn…



Nhóm "Anh em dân chủ" cùng hội cùng thuyền với nhóm cực đoan Nguyễn Doãn Kiên

          Quan sát cái cách mà một số đối tượng xưng danh anh em dân chủ thể hiện gần đây ta thấy rõ: khác với những gì chúng vẫn làm rùm beng về cái gọi là đấu tranh bất bạo động, ôn hòa, “đám anh em dân chủ phía Bắc” đã tổ chức tiệc tất niên, chén tạc chén thù bằng tiền mà Việt Tân bơm cho, nhằm cổ súy, suy tôn những đối tượng cực đoan, phá hoại như Nguyễn Doãn Kiên –và đồng bọn. Những kẻ đã giăng băng rôn xúc phạm Đảng Cộng sản ngay tại lăng Ba Đình, âm mưu kéo đổ tượng Lê Nin. Điên cuồng hơn, chúng còn định xúc phạm tình cảm thiêng liêng của cả dân tộc khi dám hỗn láo hô hào phá lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh và xông vào đây với mưu đồ gây tiếng vang cho tổ chức cực đoan của y. Vậy mà trước ngày bọn chúng ra tay gây tội ác, một số kẻ vẫn vỗ ngực xưng danh nhân sĩ, trí thức yêu nước, anh em dân chủ đã tổ chức tiệc tùng tưng bừng để kích động Kiên và đồng bọn tiếp tục có các hành vi cực đoan, điên cuồng chống phá.
          Đấu tranh một cách ôn hòa ư? Ôn hòa mà những tổ chức khủng bố như Việt Tân và Chính Phủ Việt Nam tự do phải tuyển chọn, đào tạo các đối tượng cách đánh bom, gài mìn và rồi giao nhiệm vụ cho các đối tượng đưa bom mìn vào Việt Nam để khủng bố? Yêu nước, đấu tranh vì nhân quyền bất bạo động ư? Vậy lý do gì để những kẻ xưng danh yêu nước, luôn lên lớp, dạy đời cho thiên hạ lại phải chạy theo nâng bi, hầu hạ, cúc cung tận tụy phục vụ những kẻ khủng bố, chửi bới quê cha đất tổ như Đoan Trang, Hà Huy Sơn và một số kẻ mạt hạng khác???.


                        Bùi Hằng cùng hai anh em nhà Taliban

          Ôn hòa gì khi Bùi Hằng một nữ quái luôn mồm đấu tranh đòi nhân quyền một cách ôn hòa nhưng lại  chất xăng xung quanh nhà để khẳng định "quyết tâm" chứa chấp, tôn vinh Huỳnh Anh Tú và Huỳnh Minh Trí - những kẻ mang bom mìn vào đất nước mình để tiến hành các hoạt động khủng bố mà chính chúng thừa nhận khi trả lời RFI:“Tôi được nhận lệnh là về đánh để gây tiếng vang thôi chứ không phải giết người. Lấy tiếng vang thôi và chủ trương tuyệt đối không được giết người. Tôi đem bom mìn về nhưng chưa thực hiện thành công thì đã bị bắt rồi”. Lấy tiếng vang ư? Mìn, thuốc nổ chứ có phải pháo tép, pháo đùng đâu mà chỉ gây tiếng vang?

          Vậy đấu tranh đòi nhân quyền ôn hòa là thế đấy. Những nhân sĩ, trí thức yêu nước, anh em dân chủ là thế đấy. Cuối cùng thì cái mặt nạ yêu nước, đấu tranh cho nhân quyền một cách ôn hòa cũng đã rơi xuống. Chúng chỉ là tay sai của lũ ngoại bang và là một ổ khủng bố không hơn, không kém. 
Read more…

Đức Phật giúp được gì cho nỗi đau khổ này?

9:38 PM |
Một cậu sinh viên đã lấy lòng tôi bằng một câu nói của Albert Einstein mà cậu ấy đã thuộc làu để mở đầu cho một cuộc đối thoại bên tách trà: “Tôn giáo tương lai sẽ là tôn giáo toàn cầu, vượt lên mọi thần linh giáo điều và thần học. Tôn giáo ấy vừa phải bao quát phương diện tự nhiên lẫn siêu nhiên, đặt trên căn bản của ý thức đạo lý, phát xuất từ kinh nghiệm trọng thể gồm mọi phương diện trên,
Read more…

Vài lời về hải chiến Hoàng Sa 1974 - kỳ 9: Hoàng Sa trong lợi ích chung của đất nước Việt Nam

10:18 AM |
Chủ quyền Hoàng Sa không phải là lợi ích duy nhất của đất nước và nhân dân

Tôi không bi quan đến mức cho rằng Hoàng Sa đã bị mất luôn khỏi cần đòi nữa. Tôi nghĩ còn nước thì còn tát. Nhưng nên phân biệt rõ ràng, không thể vì mấy lý lẽ về Hoàng Sa mà hy sinh cả những vấn đề quan trọng thiết thực khác trước mắt.Theo nguyên Bộ trưởng Bộ ngoại giao Nguyễn Dy Niên thì: "Trong giới hạn hiểu biết của
Read more…

Vài lời về hải chiến Hoàng Sa 1974 - kỳ 8: Danh sách cơ sở nghi vấn

10:16 AM |
Như đã trình bày trong các phần trước, tuy chính phủ Mỹ chưa giải mật và cho công bố tất cả các văn kiện chính trị trong lịch sử thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, đặc biệt là giai đoạn Mỹ - Trung bắt tay chống Việt - Xô, nhất là những chuyến đi đêm và những thông tin, văn kiện liên quan trực tiếp đến hải chiến Hoàng Sa, nhưng căn cứ trên các cơ sở hợp lý sau đây thì chúng ta có thể nhận định rằng Mỹ
Read more…

Vài lời về hải chiến Hoàng Sa 1974 - kỳ 7: Kosh, anh là ai?

10:13 AM |

Một nghi vấn khác đến nay vẫn chưa được minh bạch. Có một nhân vật người Mỹ hành tung quái lạ có mặt trong hải chiến Hoàng Sa. Trong bản tường trình công khai sau này người này cho biết tên là Gerald E. Kosh, tự nhận là viên chức Hoa Kỳ liên lạc với Vùng Chiến Thuật trực thuộc cơ quan Tùy viên quân sự của Mỹ ở Sài Gòn, và là cựu sĩ quan bộ binh, đã phục vụ 2 năm ở Việt Nam.


Tuy nhiên, một số
Read more…

Vài lời về hải chiến Hoàng Sa 1974 - kỳ 6: Những biện bạch vụng về

10:11 AM |
Mỹ-ngụy sau sự kiện để nốt phía tây Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc năm 1974 thì đều có những lý lẽ để biện bạch. Mỹ thì mượn hiệp định Paris về Việt Nam để trốn tránh trách nhiệm. Còn ngụy thì lại "đổ thừa" cho Mỹ và các "nguyên nhân khách quan" khác.
Ngoài bộ phận tôn trọng sự thật, các quan chức và tướng tá Sài Gòn đa phần là tự mâu thuẫn, lúc thì họ bảo rằng đây là cuộc "nội chiến", rằng họ "
Read more…

UPR- cát tát vào mặt Việt Tân và lũ tay sai

9:30 AM |
Loa PhườngPhường Loa
 TTXVN đưa tin “đoàn đại biểu Việt Nam do Thứ trưởng Ngoại giao Hà Kim Ngọc làm trưởng đoàn trình bày Báo cáo quốc gia trong khuôn khổ cơ chế Rà soát Định kỳ Phổ quát (UPR) chu kỳ II tại Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc, Nhóm làm việc về UPR của Hội đồng Nhân quyền LHQ tại Geneva chiều ngày 7/2 đã thông qua báo cáo của Việt Nam với sự nhất trí cao”.  

Lũ nghiệt chủng và nỗi nhục "mãi quốc cầu vinh"

Cuối cùng việc gì đến cũng phải đến, bởi sự thật bao giờ cũng là sự thật, cho dù một số kẻ cố tình xuyên tạc, bóp méo. Có thể thấy âm mưu của Việt Tân và một số tổ chức quốc tế thiếu thiện chí với Việt Nam trong việc tìm mọi cách cản phá hoạt động của Đoàn Việt Nam tại phiên báo cáo UPR lần này đã thất bại thảm hại.
          Việc Việt Tân (một tổ chức khủng bố do một số Việt kiều cực đoan lưu vong ở nước ngoài thành lập, không những không được các quốc gia công nhận mà còn bị đồng bào quốc nội lên án, khinh bỉ và tẩy chay) đã tiến hành hàng loạt các hoạt động để xuyên tạc tình hình nhân quyền tại Việt Nam, nhân sự kiện UPR lần này tại Thụy Sỹ đã phơi bày bản chất bỉ ổi của Việt Tân và  cái nhìn lệch lạc, cực đoan một số tổ chức quốc tế như UN Watch, Pen international.  Những tổ chức này đã hủy hoại danh dự và uy tín của mình khi cấu kết với Việt Tân diễn tuồng “nhân quyền” với nhưng con rối, do chính họ  nhào nặn và giật dây như Đoan Trang, Anh Tuấn, Hà Huy Sơn trong cái gọi là “Phái đoàn vận động nhân quyền cho Việt Nam”… Chính những kẻ cùng hội cùng thuyền với chúng cũng phải đau đơn thừa nhận “Bên cạnh những tổ chức NGO, những cá nhân tranh đấu cho công bằng xã hội, dân chủ và nhân quyền, sự có mặt của một số tổ chức chính trị đã khiến cho ý nghĩa và chính nghĩa họ đã bị mất, vì họ đã trở thành công cụ cho những tổ chức chính trị dùng để đả kích đảng cầm quyền ở Việt Nam, với mục tiêu là lật đổ chế độ đang cầm quyền, không còn ý nghĩa tranh đấu nhân quyền nên tiếng nói không được chú ý nhiều và tác động lớn”. 
          Một việc làm hết sức ngu dốt của đám người này là ngay tại diễn đàn nhân quyền quốc tế mà chúng lại ưa sử dụng bạo lực, lây thịt đè người. Như việc huy động nhóm cờ vàng tại Thụy sĩ đứng bên ngoài nơi diễn ra hội nghị để mạ lị phái đoàn Việt Nam. Bọn chúng còn lấy danh nghĩa phóng viên đòi phỏng vấn thành viên đoàn Việt Nam nhưng thực chất là xúc phạm, khủng bố về tinh thần, khiến các thành viên đoàn phải tránh chúng như một lũ ruồi nhặng, vô văn hóa.
          Một nội dung khác mà mấy chú lề trái xoắn hết cả quẩy là việc Phạm Chí Dũng không được phép xuất cảnh tham gia hội thảo do đám Việt Tân chủ trì. Nhiều rận não phẳng còn mừng rỡ cho rằng đó là minh chứng cho việc Việt nam vi phạm nhân quyền…Đúng là lũ đã ngu lại thích tỏ ra nguy hiểm. Việc an ninh Việt Nam cấm Dũng tham gia hội thảo tại Thụy Sĩ đơn giản chỉ vì:  Việt Tân là tổ chức khủng bố đã có tiền sử về hoạt động bạo loạn, khủng bố tại Việt Nam. Tổ chức này đã tiến hành tuyển lựa, huấn luyện người sử dụng vũ khí, vật liệu nổ. Đưa bom, mìn, chất nổ vào Việt Nam âm mưu khủng bố, bạo loạn để lật đổ chính quyền. Để đảm vệ an ninh quốc gia và công dân của mình, có lẽ không chỉ Việt Nam mà Mỹ, Anh hay bất cứ quốc gia nào sẽ đều tìm cách ngăn cản các tổ chức khủng bố móc nối với công dân của mình. Đó là chuyện tất yếu và chẳng có gì phải bàn. 
          UPR đã kết thúc, và có lẽ Việt Tân và đám dân chủ giả cầy đang nghĩ ra những mưu ma chước quỷ mới hòng tìm cách trở thành đảng đối lập tranh quyền cai trị với Đảng Cộng Sản, nhưng chưa bao giờ được chính thể quốc gia nào thừa nhận”.
          Giờ đây những kẻ bán linh hồn cho quỷ như Đoan Trang, Tuấn Anh, Hà Huy Sơn… sẽ nghĩ gì khi phía trước họ là sự khinh rẻ của đồng bào, thân nhân của chính mình về những hành vi bỉ ổi, cầu viện ngoại bang cõng rắn cắn gà nhà hòng đổi lấy mấy cắc lẻ của chúng. Chắc chắn cha mẹ và người thân chúng sẽ phải đeo mo vào mặt khi nhìn làng xóm láng giềng vì đã sinh ra loại nghiệt chủng này.



Read more…

Hà Huy Sơn: “Không có ai tôi đại diện pháp l‎‎‎ý được tuyên vô tội”.

11:15 AM |
Loa PhườngPhường Loa


                             Hà Huy Sơn - Luật sư kền kền

Đó là lời tự thú của luật sư Hà Huy Sơn tại buổi Hội thảo về “Trách nhiệm của Việt Nam trong Vai trò Thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ”. Có điều hội thảo này do tổ chức vận động nhân quyền thiếu thiện chí với Việt Nam gồm PEN International, UN Watch và hơn cả là tổ chức khủng bố Việt Tân đồng chủ trì. Dư luận có thể nhìn rõ hơn bản chất của vị luật sư này qua việc y được Việt Tân chọn đưa sang tận Thụy Sỹ để thực hiện cái gọi là “Vận động nhân quyền cho Việt Nam”. Tất nhiên, nhiệm vụ duy nhất mà ông chủ giao cho Sơn là bôi nhọ, xuyên tạc tình hình nhân quyền tại Việt Nam tại các diễn đàn do Việt Tân tổ chức.
Tại hội thảo, Sơn cho rằng "Nội dung hai điều 79 và 88 qui định không cụ thể và rõ ràng và công dân Việt Nam rất khó xác định gianh giới đâu là quyền của công dân và đâu là hành vi bị nhà nước cấm". Thật là nhục nhã cho một luật sư như Hà Huy Sơn. Làm luật sư mà không xác định được “gianh giới đâu là quyền của công dân và đâu là hành vi bị nhà nước cấm” đủ cho thấy trình độ của vị luật sư hạng thượng thừa này. Có thể nhắc lại sự kiện Hà Huy Sơn cùng lão bà bà Thất Đức hộ tống Diện gay lên làm việc với thanh tra Sở 4T Hà Nội. Vậy nhưng một việc sơ đẳng là ký một văn bản chứng minh Sơn được Diện đề nghị tư vấn pháp luật cho mình, luật sư này cũng không biết. Thậm chí còn không hiểu và nhầm lẫn khái niệm tư vấn pháp luậttrợ giúp pháp lý.
        Chính vì sự cẩu thả và non kém về pháp luật, đuối lý và bẽ mặt, Hà Huy Sơn đã phải cuốn xéo ra ngoài. Cũng tối hôm đó, thiên hạ được xem truyền hình rõ mồn một cảnh chị Đức bày trò ăn vạ không chịu ra khỏi Sở 4T. Biết rõ mười mươi bản chất sự việc, nhưng Sơn dám liều lĩnh ra công an phường Cát Linh trình báo việc Thất Đức bị “giam giữ trái pháp luật” tại Sở 4T. Dốt nát hơn, y còn mò lên tận trụ sở 4T. Thấy cảnh chị Đức ăn vạ, và được cán bộ tại đây yêu cầu Sơn đưa bà Đức về nhưng y không những không đưa Thất Đức về mà còn kích động Lão bà bà quậy phá tưng bừng tại đây”.
        Quay lại buổi hội thảo mà Sơn được thuê vu cáo, y cho rằng “Đôi khi tôi bị bắt lỗi và nhắc nhở và gây khó khăn cá nhân. Khi làm các vụ án cũng có nhận các cuộc điện thoại, tin nhắn đe dọa.Tôi không thể xác minh được thủ phạm là ai và không có chứng cứ để trình báo cơ quan nhà nước bảo vệ mình”. Trời đất! Không có lỗi sao người ta bắt lỗi, hay nhắc nhở được. Gây khó khăn cá nhân...cụ thể là gì. Luật sư sao lại ỡm ờ thế nhỉ. Còn chuyện:Tin nhắn, đe dọa…toàn những chứng cứ rõ mồn một mà vị luật sư này không coi đó là chứng cứ để trình báo cơ quan nhà nước bảo vệ mình. Với trình độ ấy, thiết nghĩ Hà Huy Sơn chẳng có đủ tư cách để làm luật sư và rằng Việt Tân có nuôi loại người như Sơn cũng là toi cơm, tốn tiền.
Người ta thừa hiểu, với khả năng thật của mình, Sơn chẳng sống được bằng nghề thày cãi. Sở dĩ Sơn tồn tại, thậm chí còn được mời đi dự hội thảo quốc tế tận Thụy Sĩ là bằng khoản tiền cấp dưỡng của kẻ chủ trì hội nghị - tổ chức khủng bố Việt Tân.
Sơn than rằng : “Không có ai tôi đại diện pháp l‎‎‎ý được tuyên vô tội” đó là lời thú tội và cũng là điều dễ hiểu. Thứ nhất để làm luật sư giỏi trước hết và tối thiểu là phải am hiểu pháp luật. Các phiên tòa xét xử tại Việt Nam, Mỹ hay bất cứ nước nào…, để bênh vực cho thân chủ của mình, luật sư phải chứng minh được thân chủ mình vô tội hoặc chí ít thì cũng là những căn cứ để giảm nhẹ tội cho thân chủ. Chứng minh tất nhiên phải dựa vào các điều luật và các chứng cứ, tài liệu do chính luật sư thu thập. Song một luật sư vô lương tâm và non kém về pháp luật như Sơn, lấy đâu ra những thứ xa xỉ ấy. Các bài bào chữa cho Phương Uyên và các thân chủ của Sơn trong thời gian qua là minh chứng rõ nét cho sự non kém về pháp luật và trống vắng về đạo đức ấy của Hà Huy Sơn.
         Thứ hai: Lý do không bao giờ thân chủ mà Sơn bảo vệ được tuyên vô tội. Bởi mục đích của luật sư kền kền như Hà Huy Sơn là lợi dụng diễn đàn phiên tòa với tư cách luật sư để bôi nhọ chính thể và tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam đâu phải quan tâm đến thân chủ mình có được tuyên vô tội hay không. Đơn giản Sơn được Việt Tân trả tiền để làm điều đó vậy lẽ dĩ nhiên y chẳng quan tâm liệu việc mình làm có lợi gì cho thân chủ của mình hay không.
          Kết quả UPR sẽ được tuyên bố vào chiều thứ 6 tới. Và từ giờ tới lúc đó, đám kền kền, bọ hung như Hà Huy Sơn sẽ còn tiếp tục xâu xé miếng thịt thối mà tổ chức Việt Tân quăng ra để chứng tỏ sự tận tụy, cúc cung với ông chủ. Cho dù kết quả ra sao, nhưng việc làm của Sơn và đồng bọn là đáng hổ thẹn. Lẽ thường tình với tư cách ấy, Sơn sẽ bị đồng nghiệp xa lánh và chẳng còn ai muốn thuê loại luật sư như Sơn bảo vệ quyền lợi cho người thân của mình. Đã đến lúc Hội luật gia nên xem xét tư cách luật sư của Hà Huy Sơn, bởi không thể để những kẻ như Hà Huy Sơn lợi dụng danh nghĩa luật sư làm những điều sai trái, vô đạo đức, làm uế tạp ngành tư pháp Việt Nam.


Read more…

Tính đặc thù theo định hướng xã hội chủ nghĩa của nền kinh tế thị trường ở nước ta

9:13 AM |
Kinh tế thị trường khắc phục được kinh tế tự nhiên tự cấp tự túc, đẩy mạnh phân công lao động xã hội, phát triển ngành nghề, tạo việc làm cho người lao động, khuyến khích ứng dụng công nghệ - kỹ thuật mới nhằm tăng năng suất lao động, tăng số lượng, chủng loại, chất lượng hàng hóa, dịch vụ, thúc đẩy tích tụ tập trung sản xuất, mở rộng giao lưu kinh tế giữa các địa phương, các vùng lãnh thổ, thúc
Read more…

TPP – khiến làng zâm chủ lên cơn động kinh.

8:36 AM |
Loa PhườngPhường Loa
          
Toàn cảnh họp báo đàm phán TPP tại Singapore

       Các trang lề trái nhảy lên cồ cồ với sự kiện Việt Nam thương thảo tham gia Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement - viết tắt TPP. Làng zâm chủ hớn hở, nở nang mặt mày vì cho rằng đây lại sẽ là cơ hội ngàn vàng để một số tổ chức quốc tế thiếu thiện cảm với Việt Nam lợi dụng con bài “nhân quyền” để gây sức ép. Không chỉ Danlambao, Quanlambao mà thằng nghẹo Người Buôn Gió cũng bàn tới TPP...Thế mới hoành. Tất cả đều nhằm mục đích ngăn cản, phá hoại việc Việt Nam tham gia tổ chức này. 
        Kịch bản chỉ có một, trước giờ vẫn thế. Làng Zâm chủ không đủ trình để có phương án B. Đầu tiên và không thể thiếu là màn bịa đặt, vu cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền. Chỉ căn cứ vào lời bôi nhọ của vài ba khuôn mặt chả có chút liêm xỉ như Bùi Hằng, Lê Thị Công Nhân hay Phạm Chí Dũng…là đã đủ để một số dân biểu Hoa Kỳ vô trách nhiệm và kỳ thị Việt Nam lu loa về cái gọi là “chính phủ Việt Nam vi phạm nhân quyền, đàn áp người bất đồng chính kiến…Ở Việt Nam không có tự do ngôn luận, tự do báo chí…”. Cực đoan hơn họ đòi chính phủ Mỹ “cần ưu tiên vấn đề nhân quyền trong các cuộc thảo luận với giới lãnh đạo Việt Nam, yêu cầu Hà Nội phải cải thiện tình trạng nhân quyền, không ủng hộ Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) với Việt Nam cho đến khi nào Hà Nội có các bước cụ thể chứng minh cải thiện thành tích nhân quyền!”...
          Trước hết có thể khẳng định TPP là một sân chơi mà các thành viên sẽ phải chấp nhận những luật chơi chung cho dù xuất phát điểm và điều kiện kinh tế của các thành viên ở các mức độ rất khác biệt. Qua đó có thể khẳng định việc Việt nam gia nhập TPP đem lại cho mình cơ hội phát triển, song Việt nam cũng phải đối mặt với những thách thức không hề nhỏ. Với thuế xuất 0% trong nội bộ TPP, việc cạnh tranh giữa doanh nghiệp của Việt Nam với các doanh nghiệp ngoại trong TPP sẽ là rất khó khăn, do năng suất lao động của Việt Nam còn thấp và hàng hóa mang hàm lượng tri thức cao còn ít. Ngoài ra còn có nhiều đòi hỏi khắt khe khác như: nguyên liệu sản xuất cho hàng xuất khẩu phải có xuất xứ nội khối...
Trong khi đó, việc Việt Nam gia nhập TPP cũng đem lại lợi ích cho các quốc gia thành viên khác như Hoa Kỳ. Bởi hiện nay sức cạnh tranh kinh tế giữa  Hoa Kỳ và Trung Quốc đang cho thấy Mỹ ngày càng thâm hụt thương mại. Khi là thành viên TPP, Mỹ có thể cân bằng cán cân thương mại này thông qua làm ăn với các thành viên khác của TPP trong đó có Việt Nam.
        Với một thế giới năng động, cởi mở và hợp tác, thì xu thế gây sức ép chính trị bằng chiêu bài xuyên tạc về nhân quyền sẽ là những việc làm lỗi thời và ngây ngô. Thông qua thương lượng để gần nhau hơn, thu hẹp những bất đồng về chính trị, văn hóa, xã hội… sẽ là những giải pháp toàn diện và hữu hiệu trong thời đại ngày nay. Việc tạo dựng những ngòi nổ bất ổn, những cuộc cách mạng đường phố để thay đổi thể chế... cho thấy những hậu quả khôn lường, nếu không nói là tai hại cho chính những kẻ sinh ra nó. Trong điều kiện hiện nay, Mỹ cần một Việt Nam ổn đinh, vững mạnh, hòa bình, có tiếng nói trong khối ASEAN nói riêng và khu vực châu Á-Thái Bình Dương nói chung. Bởi muốn xoay trục sang châu Á, Việt nam là con đường gần nhất và quan trọng nhất để Mỹ thể hiện chính sách ngoại giao khôn ngoan của mình. Việc Việt Nam gia nhập TPP vì vậy không phải chỉ là lợi ích của Việt Nam mà nó còn là lợi ích của các thành viên TPP trong đó có Hoa Kỳ.

      Vì vậy làng Zâm chủ đừng vội mừng, bởi suy cho cùng, các người cũng chỉ là con rối cho nước ngoài giật dây mà thôi. Có biểu diễn hay không là do những ông chủ hải ngoại - những kẻ cung cấp tiền bạc cho cả lò các vị quyết định. Vì vậy hãy nghe nhạc hiệu để đoán chương trình một cách khôn ngoan hơn, đừng dại dột để bẽ mặt nhiều lần. Chắc làng Zâm chủ chẳng muốn thiên hạ đổi tên làng mình thành "Làng bại não".
Read more…

Đừng ốm ở Mỹ!

11:18 PM |
Đau bụng nằm viện một ngày, nhận hóa đơn viện phí hết 55.000 USD. Bị gãy chân và phải băng bó phải mất đến 66.000 USD. Những tờ hóa đơn viện phí ở Mỹ có thể khiến những người ốm phá sản.

Khủng khiếp như viện phí ở Mỹ

Trên những diễn đàn chia sẻ khá nổi tiếng ở Mỹ như 9Gag hoặc Reddit, thật không khó để tìm thấy những lời phàn nàn về các dịch vụ y tế của Mỹ. Đó không phải là lời chê về chất
Read more…

Ai Chọn Lựa Giữa Tôn Giáo Và Đất Nước?

10:33 PM |
Mới đó thôi mà đã tròn 1 tuần kể từ ngày giáo sư Trần Chung Ngọc, người thắp lửa soi đường tri thức tôn giáo, về với tổ tiên. Vậy là từ nay thiếu đi những lời "giáo huấn cừu" hừng hực khí thế và tri thức của một "ông già cổ lai hy"! Nhưng có lẽ những di sản mà ông để lại cho các thế hệ mai cũng là quá đủ đối với những người muốn tìm đến nguồn sáng tri thức mà xa rời sự tăm tối, ma mị của những
Read more…

UPR-Nhân quyền phải chăng là cái cớ để can thiệp vào công viêc nội bộ của Việt Nam

9:32 AM |
Loa PhườngPhường Loa

Sự kiện Kiểm định Định kỳ phổ quát (UPR) là hoạt động nhằm kiểm điểm tình hình thực hiện các quyền con người trên lãnh thổ Việt Nam của Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc. Để chuẩn bị cho hoạt động này, phía Việt Nam đã chuẩn bị báo cáo với sự tham gia xây dựng của các cơ quan liên quan trực tiếp đến việc bảo vệ, thực hiện và thúc đẩy các quyền con người: Văn phòng Chính phủ, Bộ Tư pháp, Bộ Công an, Ban Tôn giáo Chính phủ (thuộc Bộ Nội vụ), Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội, Ủy ban Vì sự tiến bộ của Phụ nữ, Bộ Thông tin và Truyền thông, Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Uỷ ban Dân tộc, Toà án Nhân dân Tối cao và Bộ Ngoại giao. Bản báo cáo đã nêu những đánh giá đầy đủ của các cơ quan chức năng về tình hình nhân quyền tại Việt Nam, trong đó đã nêu rõ những mặt đã làm được, những mặt còn hạn chế, nguyên nhân khách quan, chủ quan và khẳng định Việt Nam mong muốn các nước và các tổ chức quốc tế tiếp tục chia sẻ kinh nghiệm, giúp đỡ Việt Nam tăng cường năng lực cho cán bộ và người dân, nâng cao nhận thức về vấn đề quyền con người.
          Song thay vì việc chia sẻ kinh nghiệm, giúp đỡ Việt Nam nâng cao nhận thức về vấn đề quyền con người, một số tổ chức quốc tế lại muốn lợi dụng cơ hội này để gây khó dễ với Việt Nam không ngoài mục đích xuyên tạc tình hình nhân quyền và bôi nhọ chính thể của Việt Nam. Một trong những hoạt động xấu xa mà những tổ chức mang danh nhân quyền này làm là dựng lên một "Phái đoàn vận động nhân quyền cho Việt Nam". Có điều việc lựa chọn thành viên của Phái đoàn này đã thể hiện một sự lệch lạc đến khó hiểu. Trước hết họ tuyển lựa những nhân vật đã được một số tổ chức do người Việt Lưu vong ở nước ngoài như tổ chức khủng bố Việt Tân lựa chọn, nuôi dưỡng, cung cấp tiền bạc và hậu thuẫn về tinh thần để họ thực hiện  những hành vi chống đối chính quyền, và coi đó như là một nghề mưu sinh. Trên thực tế đó chính là trường hợp của Trần Khải Thanh Thủy và bây giờ là Đoan Trang, Nguyễn Tuấn Anh, Lê Quốc Quân…
          Để đánh giá khách quan về tình hình nhân quyền ở Việt Nam nói riêng và ở các quốc gia nói chung đều phải căn cứ vào điều kiện, hoàn cảnh cụ thể của mỗi nước, có như vậy đánh giá mới khách quan, mới thấy được nỗ lực của các quốc gia trong cải thiện quyền con người. Nếu so sánh tình hình ở một quốc gia châu Phi với một quốc gia châu Âu, bạn có thể coi đó là một so sánh khập khiễng và ngay lập tức vội vã tuyên bố tình trạng nhân quyền ở quốc gia châu Phi thấp kém .v.v. Nhưng nếu so sánh một cách cẩn trọng, chúng ta có thể đánh giá dựa trên tình hình cải thiện nhân quyền ở các quốc gia ở các giai đoạn và do đó dễ dàng nhận thấy những nỗ lực của cả chính phủ lẫn người dân trong việc cải thiện quyền con người.
        Một thực tế không thế chối bỏ là Việt Nam phải phát triển đất nước trong điều kiện đói nghèo, kiệt quệ sau chiến tranh. Sau đổi mới, kinh tế thị trường và sự mở cửa của đất nước đem lại sự khởi sắc, thay da đổi thịt, song cũng tạo ra những mặt trái như khoảng cách giàu – nghèo, nông thôn – thành thị; khả năng hòa nhập của các nhóm dễ bị tổn thương như phụ nữ, trẻ em, người dân tộc thiểu số, người khuyết tật...
       Trong 2 năm qua, kinh tế thế giới trải qua khủng hoảng lớn, cuộc sống của hàng trăm triệu người ở ngay những nước phát triển cũng rơi vào khó khăn. Tuy vậy chính phủ và nhân dân Việt Nam vẫn nỗ lực và ưu tiên hàng đầu công tác xóa đói giảm nghèo. Tỉ lệ hộ nghèo trên toàn quốc từ 58,1% năm 1993 xuống còn 7,6% năm 2013 là một nỗ lực mà không phải quốc gia nào cũng đạt được.
       Cùng với xóa đói giảm nghèo, Việt Nam triển khai mạnh mẽ và đồng bộ các Chiến lược Cải cách Tư pháp, Xây dựng và Hoàn thiện Hệ thống Pháp luật, tăng cường dân chủ, công bằng và an sinh xã hội. Với các nhóm dễ bị tổn thương như phụ nữ, trẻ em, người dân tộc thiểu số, người khuyết tật (trong đó có các nạn nhân chiến tranh) và người nhiễm HIV/AIDS, Việt Nam đều xây dựng chính sách nhằm bảo vệ, hỗ trợ, tạo cơ hội cho họ phát triển và hòa nhập cộng đồng. Luật Phòng chống HIV/AIDS 2006, Luật Bình đẳng giới 2006 và Luật Phòng chống Bạo lực Gia đình 2007 là những ví dụ điển hình minh chứng cho nỗ lực này.
       Các quyền dân sự, chính trị,  kinh tế, xã hội và văn hoá...như được sống trong độc lập, tự do, quyền tự quyết định vận mệnh của mình, quyền bầu cử, ứng cử...đều đã được thể hiện một cách rõ ràng trong  bộ luật cao nhất của nước CHXHCN Việt Nam, đó là Hiến pháp và các văn bản pháp luật như Luật khiếu nại, tố cáo; Báo chí; Xuất bản, Pháp lệnh tôn giáo, tín ngưỡng...đã đi vào cuộc sống của người dân.
          Còn nhiều nữa, nhiều nữa... những thành tựu nhân quyền mà Việt Nam đã đạt được. Đó là những con số, những hình ảnh, con người cụ thể mà không ai có thể phủ nhận cho dù họ cố tình xuyên tạc, bóp méo sự thật.
          Nói tóm lại: Nếu thực sự quan tâm và mong muốn cải thiện tình hình nhân quyền ở Việt Nam, những tổ chức trên nên có những hành động cụ thể, thiết thực giúp đỡ nhân dân Việt Nam thay vì cố tình tạo những bất ổn về chính trị, xã hội hay can thiệp vào tình hình nội bộ của Việt Nam. Bởi sự bất ổn về chính trị tại quốc gia này chẳng có lợi cho bất cứ ai, nhất là đối với Mỹ và các nước phương Tây vào thời điểm này.  

          Còn nữa với những kẻ cõng rắn, cắn gà nhà như Đoan Trang, Anh Tuấn, Lê Quốc Quân…có thể nhìn thấy đoạn kết của mình ở tấm gương Trần Khải Thanh Thủy. 
Read more…

Nguyễn Doãn Kiên và bài học về công tác thực hiện Pháp lệnh tín ngường - tôn giáo.

10:48 AM |
Loa PhườngPhường Loa

Nguyễn Doãn Kiên - kẻ mù quáng

Ngông cuồng và mù quáng, mấy thằng ranh tự xưng học viên Pháp Luân Công dám căng biểu ngữ láo toét trước khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chưa hết, chỉ vài ngày sau đó chúng dám trèo lên tượng đài Lê Nin toan giật đổ bức tượng. Tệ hơn nữa, hôm nay ngày thành lập Đảng 3/2, chúng còn âm mưu định phá lăng chủ tịch Hồ Chí Minh. Những việc làm ngông cuồng, ngu dốtt, xúc phạm tới tình cảm thiêng liêng của cả dân tộc đối với Bác Hồ, đồng thời thách thức sự thượng tôn pháp luật của những thành viên Pháp Luân Công trên đã gây sự bức xúc trong toàn xã hội.
Trong số những nghịch tặc trên, kẻ cầm đầu là Nguyễn Doãn Kiên. Đọc những gì mà Kiên viết trên trang facebook của mình, người ta thấy y đã bị tà đạo này làm cho mù quáng.  Y tự xưng là Chính Vương ở trên trời, giáng xuống trần để làm việc. Cùng bị tôn giáo nhồi sọ với Kiên còn có cả một số đối tượng khác gồm:Vũ Hồng Tố; Nguyễn Văn Kiệm; Trịnh Minh Khánh – chức danh rất oai là “hộ pháp”, đi theo để yểm trợ cho “Chính Vương” Nguyễn Doãn Kiên. Để khua chiêng, gõ mõ, tạo tiếng vang cho hoạt động của Pháp Luân Công, chúng còn sử dụng 2 tên khác đi theo để quay phim, chụp ảnh, đưa thông tin lên mạng gồm:  Nguyễn Văn Lượng và Phạm Văn Hảo.
          Ngay từ hai ngày trước, Nguyễn Doãn Kiên đã công khai, thách thức sự thượng tôn của pháp luật khi đưa ra cái gọi là “lời hiệu triệu” trên facebook của mình. Trong đó y cho rằng mình là vua ở trên trời, giáng xuống trần giúp cho sư phụ Lý Hồng Chí (người Trung Quốc) thực hiện hạnh nguyện hồng đại Chính Pháp vũ trụ, cứu độ chúng sinh. Điên rồ hơn tên này còn đòi xóa bỏ Đảng cộng sản Việt Nam và phá lăng chủ tịch Hồ Chí Minh. Kiên kêu gọi mọi người tham gia vào hoạt động rồ dại này của mình vào 10h sáng  3/2/2014.
          Có điều chính Vương dở hơi quên mất rằng, nước có quốc pháp, nhà có gia quy. Chẳng ai có thể để yên những hành vi núp bóng tôn giáo để thực hiện âm mưu chính trị bẩn thỉu nhằm xóa bỏ Đảng cộng sản Việt Nam như những tín đồ của Pháp Luân Công đã thực hiện. Việc làm của Nguyễn Doãn Kiên và đồng bọn đã xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của cả dân tộc giành cho Hồ Chủ Tịch. Dù cho y ngu muội vì tà đạo hay bị điên đi chăng nữa, thì những hành vi của Nguyễn Doãn Kiên và đồng bọn là không thể dung thứ. Tất nhiên âm mưu bệnh hoạn và đê hèn của số học viên Pháp Luân Công này không bao giờ trở thành hiện thực, bởi khi Chính Vương dở hơi và đám hộ pháp gàn dở mới lao vào thảm cỏ trước cửa Lăng đã bị các lực lượng an ninh ở đây tóm cổ. Mọi việc diễn ra trong không đầy 3 phút đồng hồ.

          Với những việc làm trái đạo lý, trời không dung, đất không tha của Nguyễn Doãn Kiên và đồng bọn, chắc chắn chúng sẽ phải nhận một bản án thích đáng cho những hành vi điên cuồng coi thường kỷ cương, phép nước của mình. Có điều đây cũng là bài học cho các cơ quan chức năng trong việc thực hiện nghiêm túc Pháp lệnh tín ngưỡng và tôn giáo. Bởi khi có tâm lý ngại va chạm, do coi đó là vấn đề tâm linh có thể buông lỏng quản lý, dẫn đến số đối tượng xấu lợi dụng tôn giáo dễ bề hoạt động, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tình hình an ninh, chính trị. 
         Việc làm sai trái trên của Pháp Luân Công chắc chắn sẽ bị cả cộng đồng lên án, song các cơ quan chức năng cũng nên xem xét, rút ra bài học kinh nghiệm trong công tác quản lý, không thể để các thế lực thù địch, phản động lợi dụng tôn giáo để phá hoại đất nước. Bởi điều 2 Pháp lệnh tín ngưỡng và tôn giáo đã quy định rõ:

Điều 2. Quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân
Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào của công dân, không ai được xâm phạm quyền tự do ấy.
Nghiêm cấm việc lợi dụng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo để phá hoại hoà bình, tuyên truyền trái với pháp luật, chính sách của Nhà nước; gây rối trật tự công cộng, xâm hại đến tính mạng, sức khoẻ, nhân phẩm, danh dự, tài sản của người khác...
Mọi tổ chức, cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo đều bị xử lý theo quy định của pháp luật.

Read more…

"Rận chủ chấy thức" diễn nghĩa truyện: Khẩu dục kế

6:45 AM |

Nguồn:http://www.doi-mat.vn/

. 
Lại nói chuyện đội quân sịp vàng Rận chủ từ ngày bị quân triều đình đánh cho tan tác, hai đại tướng Duy Một ( góc nhìn lác ), Viết Bừa và hai tiểu tướng Nguyên Khai, Mà-rì-á Uyên bị bắt, chưa biết số phận thế nào, kéo về Lươn Sới Bạc cố thủ. Ba quân gặp lúc lao đao, lòng quân dao động. Trong Rận chủ huynh đệ dưỡng đường, từ Chi lươn, Giòi Lập, Quang Áaa,... thảy đều chán nản, đưa mắt dò nhìn Hãm Diện chân nhân, tựa kẻ khát nước trên sa mạc đang hả họng nhìn đám mây đen trên đầu. Hãm Diện, như lệ thường, mặt tịnh không xúc cảm, đưa tay phủi mấy cái xác khô của những muỗi xui xẻo cắm vòi vào da mặt y không rút ra được. Hai miếng thịt trâu tím tái dưới mũi thi thoảng giật giật như thể cố gắng xua đi sự nhàm chán của đôi con ngươi lờ đờ mãn tính.

Bất chợt có tiếng lao xao ngoài doanh trại, rồi một tên lính chạy vào, bẩm báo: "Cấp báo ... đầu lĩnh Mà-rì-á Uyên đã trở về trại". Cả bọn cùng ồ lên. Cùng lúc đó, một thiếu nữ, dáng người mảnh mai, tuổi độ đôi mươi vừa vào tới. Dung nhan tươi tắn, lướt qua những ánh mắt hau háu của đám đầu lĩnh, nàng đến trước các trại chủ thi lễ: "Bẩm báo các vị trại chủ và quân sư, tiểu nữ về tới". Áaa trại chủ chỉ há miệng ra "Áaaa..." một tiếng rồi lại quay lại với vẻ mặt đằng đằng sát khí thường trực. Giòi trại chủ thì xoa xoa cái đầu tua tủa tóc, ngoác miệng ra cười hềnh hệch: "Đường xa về được tốt quá, làm ta nghĩ nỗi sau này mà kinh". Chi trại chủ không kiềm được cảm xúc, từ ghế cao lon ton chạy xuống nắn tay, bóp vai, xoa lưng và tranh thủ lướt qua chỗ cong cong dưới thắt lưng của nàng, mắt lươn hấp háy, luôn miệng lẩm bẩm: "Ồ, còn nguyên vẹn,... còn nguyên... Nghe nói nàng bị tụi quân quan bắt rồi, sao lại lành lặn về đây được vậy?".

Nữ tiểu tướng thoáng bối rối vì cảm động trước sự quan tâm nhiệt tình của Chi trại chủ, bẽn lẽn trả lời: "Dạ, chúng nói tiểu nữ còn trẻ người non dạ, lại mới tái phạm lần đầu nên thả tiểu nữ ra để chiêu dụ tiểu nữ. Nhưng tiểu nữ đâu thèm nghe lời chúng. Tiểu nữ nào quên ơn các vị trại chủ và huynh đệ trong trại đã giúp đỡ tiểu nữ trong những ngày bỡ ngỡ bước chân vào đời. Tiểu nữ nào quên ân điển mà các trại chủ dành cho tiểu nữ, như con "lép tóp" mà các ngài đang hứa tặng tiểu nữ đó...".

- Bay đâu, đem con này ra ngoài chém cho ta!

Tiếng thét the thé như lưỡi tầm sét rọc rách toạc bầu không khí đang trào dâng xúc cảm. Cả đám giật nảy cả mình hướng về phía phát ra giọng nói, Hãm Diện quân sư. Thảy đều nhao nhao hỏi lý do. Mà-rì-á Uyên quỳ sụp xuống, thảng thốt: "Thưa quân sư, tiểu nữ mới về không biết có lỗi gì phạm phải, mong quân sư rộng lòng tha thứ!". Chi chủ trại lon ton chạy ra sau ghế quân sư, nắn nắn đôi vai hãm Diện, giả lả: "Thôi nào quân sư, bớt giận. Ông xem, em nó còn non dại, như trái táo chua đang chờ chín ... chẹp ... chẹp... ông nỡ lòng nào...".

Cố nhấc hai bọng mỡ mắt như tỏ vẻ đang căng mắt ra nhìn xuyên thấu tâm can thiếu nữ đang quỳ trước mặt, Diện phán: "Chi trại chủ không biết đó thôi. Còn nhỏ mà ham tiền tài, chống phá quê hương, đó là bất nhân, bất nghĩa. Mắt mới nứt mà không lo chuyện học hành, thích đi đú là bất tri, bất hiếu. Vả lại, tôi xem tướng nó, ngực mỏng mỏ cong lại có cái phản cốt nơi xương chậu, mai sau tất sinh lòng phản nghịch, cho nên chém trước để trừ vạ sau này! Nó lại được triều đình thả ra dễ dàng như vậy, ắt hẳn là có ý cài cắm nội gián vào hàng ngũ chúng ta. Bay đâu ... mang ra chém!".

"Hãy khoan!" - Từ phía dưới trướng, một bóng người nhỏ thó vụt nhảy ra.

Nhanh không kém, từ trên ghế hãm Diện nhảy vọt sang một bên, nằm gọn trên đôi tay đưa ra chờ sẵn của viên mãnh tướng râu ria xồm xoàm đứng bên cạnh, chính là Mỹ Nhiệm công công1 Anh Chí, miệng lắp bắp: "Chí... cứu ta ... nằm phản ... í .. nàm phản ... à ... làm phản ... làm phản...". Chí tròn mắt vểnh râu gầm lên: "Kẻ nào dám làm phản?". Đoạn nhìn kỹ, hóa ra là viên Tham tán quân cơ Tường Thụi, đang chắp tay đứng dưới, run rẩy báo lên:

Bẩm quân sư, mong quân sư suy xét lại. Hiện giờ quân ta đang trong lúc khó khăn, lòng quân dao động. Nếu lại chém tướng trong lúc này e rằng rất không ổn. Hơn nữa ... hức... Ta mới nhận em Mà-rì-á đây làm dưỡng nữ. Giờ quân sư giết em ấy có khác nào ta trồng cây ra trái, trồng cải ra ngồng, chưa kịp hái ăn thì đã bị chim tha, gà mổ!? Hức ... hức ...

Diện lúc này cũng đã trấn tĩnh lại, trườn xuống khỏi vòng tay của Chí, ỏn ẻn đi lại ghế ngồi. Diện tay vuốt lại đầu tóc, 2 cục thịt trâu hé mở: "À, tưởng ai hóa ra là thày dùi Tường Thụi. Ông cũng nhanh nhảu phết nhỉ? Vậy nếu sau này ả làm phản, ông có chịu trách nhiệm được không?".

Dù ai cầm dao dọa cắt ..., ta cũng không nói ghét thành yêu. Nếu em Mà-rì-á phản, ta sẽ đích thân xử em nó...

Được. Vậy lần này, ta nể ông tha cho ả.

Đoạn Diện trỏ mặt Mà-rì-á Uyên bảo rằng: "Nay ta hãy tha chết cho, ngươi phải hết lòng báo đáp, không được manh tâm này khác. Nếu ăn ở hai lòng ta sẽ lấy đầu đó!".
Uyên mừng rỡ, dạ vâng mấy tiếng rồi cùng Tường Thụi lui vào hàng đầu lĩnh đứng.

Về việc này đời sau có thơ rằng:
Thân gái đương kỳ tuổi cập kê
Mà tiếng điêu ngoa đã tứ bề
Ngực mỏng mỏ cong mông phản cốt
Sịp vàng rận chủ vẫn say mê.

☕☕☕

- Cấp báo ... cấp báo .... - Lại một tên lính từ ngoài phóng vào. Chi trại chủ làu bàu: "Báo éo đâu ra mà cấp lắm thế? Lại đứa nào về à?".

- Thưa, đầu lĩnh Dũng Á đù bị quân triều đình bắt rồi ạ.

- Á..a...a... - Áaa trại chủ nghẹn ngào. Á đù là một đầu lĩnh thân tín của Áaa trại chủ, cầm đầu đội Ba Con Sâu, một toán quân thiện chiến với tuyệt kỹ "trảm phong thần phím trận" tung hoành trên chiến trường in-tờ-nẹt và nổi danh với tên gọi "những thiên thần gãy phím". Biệt đội này gồm toàn những cao thủ vỗ ngực tự xưng, loại như "một đòn chết bảy" thì nhiều, trong đó nổi bật nhất là siu nhân sịp vàng Cù Lần Thắng. Tay này nổi tiếng toàn cõi Lươn Sới Bạc với món võ mồm đã luyện đến mức thượng thừa, một mình dám chọi cả trăm lính triều đình, dù có là cấm vệ quân, cẩm y vệ,... Chính vì vậy, y có biệt danh là Xảo ngôn Kiểm tu bì Siu nhơn2 Thắng.

- Phải chăng ... - Chi trại chủ tư lự - Nó bị bắt ở đâu, lúc nào?

- Dạ bẩm, Á đù đầu lĩnh bị bắt khi đang ... vui vẻ với cô Gà Chíp ở làng bên ạ!

- Biết ngay mà - Chi trại chủ vỗ đùi một phát "đét.." rõ to - Đã dặn dò bao nhiêu lần rồi. Người thì như cái xác khô mà cứ ham hố. Kiểu gì bọn triều đình chẳng đi rêu rao Thái hoa dâm chủ diện đái bệnh dong3 Dũng Á đù đã bị bắt quả tang hãm hại gái nhà lành. Nhục ơi là nhục! Quân sư, ngài có cao kiến gì chăng?

- Chi trại chủ chớ vội phiền lòng, chuyện đã đến nước này thì ta phải bình tâm tính toán - Hãm Diện quân sư phe phẩy chiếc quạt mo chậm rãi nhả từng từ - Đây là vấn đề danh dự của Lươn Xơi Bạc, không dễ bỏ qua được. Theo tôi, chúng ta nên dĩ độc trị độc.

- Ý quân sư là...?

- Ta nên tương kế tựu kế, tung hỏa mù về việc quan quân triều đình bức hiếp, quấy rối, lạm dụng người của chúng ta cho dân chúng nhiễu loạn thông tin. Như thế, việc Á đù bị bắt vì ấu dâm sẽ làm thiên hạ bán tín bán nghi. Chí ít là chúng ta cũng không quá thiệt thòi. Kế này ta gọi là "Khẩu dục kế".

"Đét ... ái dà ..." - Chi trại chủ lại vỗ một cái thật mạnh vào đùi - Hay ... hay .... quân sư chí lý, chí lý...

- Trước mắt ta cần có một nữ nhân, chí ít phải có một phần công phu "hậu diện bì" của ta để không ngại ngùng khi cho thiên hạ biết về chuyện sắc dục này. Các cô nương yên tâm, chúng ta chỉ cần tạo một hiện trường giả như vết tay trên nhũ hoa để quan quân có đòi bằng cớ thì ta có cái mà trưng ra. Vậy trong các ngươi, ai là người có thể?

- Để đó cho ta. Chuyện nhỏ! - Một trung niên nữ nhân dáng người phốp pháp, giọng nói xoang xoảng bước ra. Nhìn kỹ, thì ra là Sơn Tây dâm phụ Hỗn thế La sát4 Bùl Hằn.

- Ấy ấy không được - Hãm Diện xua tay - Ta biết công phu "hậu diện bì" của Bùl đầu lĩnh chẳng thua kém gì ta nhưng tỷ tuyệt đối không phù hợp với kế này. Thứ nhất, thiên hạ đều biết Bùl đầu lĩnh còn là chủ nhân của Trăng Sáng thanh lâu ở Vũng Lầy. Để đầu lĩnh thực hiện kế này, ta e rằng thiên hạ sẽ hoài nghi "gái đĩ già mồm" thì chẳng phải lợi bất cập hại lắm ru? Thứ hai, việc Bùl đầu lĩnh thực hiện kế tự thiêu vì dân oan hiện mới tạm lắng xuống, giờ thiên hạ thấy tỷ kêu mình bị làm nhục, chẳng phải họ sẽ đặt câu hỏi vì sao tỷ không tự nướng mình vì danh dự của mình hay sao?

- Xin để việc đó cho tôi. Tôi có kinh nghiệm nhiều lần được quan quân triều đình hãm hiếp.

"Ồ..." - Cả trướng lấy làm kinh ngạc, thảy đều tập trung về phía người vừa nói và ngay lập tức, như một bài diễn tập, tất cả đều ré lên "Á..a...a...", trong đó không lẫn vào đâu được là tiếng cảm thán đầy nội lực của vị trại chủ trại Nỏ U.

Người vừa nói là một hắc y nhân, đội mũ rộng vành có mạng đen che kín mặt, dáng thấp và đẫy đà, nhìn tựa như một cây nấm đen khổng lồ biết nói giọng nữ nhi. Nữ nhân này đích thị là Xú diện Đoạn thân Hắc y Phì nữ5 Phạm Đan Tran, người được tôn xưng là Rận chủ đệ nhất xú nương. Tương truyền rằng, một lần Đan Trang ra suối rửa mặt, bỗng đâu nghe tiếng "bịch" đằng sau, giật mình quay lại thì thấy một con khi đực nằm bất tỉnh dưới gốc cây. Thì ra con khỉ trên cây tò mò nhìn Đan Tran rửa mặt, ai dè khi nhìn thấy gương mặt nàng phản chiếu dưới nước đã giật mình thảng thốt ngã xuống đất. Nàng lấy làm đau khổ lắm lắm, nghĩ rằng đến khỉ còn không muốn nhìn mặt mình thì bảo sao đám trai làng đều lánh xa, bèn chạy một mạch lên núi tìm nơi vực sâu để nhảy xuống. Bỗng nàng đâm sầm vào một người đang từ núi đi xuống, định thần nhìn lại là một lão nhân râu tóc bạc phơ, mặt mày phương phi hớn hở. Hỏi ra thì biết đó là Bạch phát Ngụy chân nhân6 Tai Ương, vốn bao năm tu luyện ở núi này. Sau khi nghe Đan Tran kể lể sự tình, Tai Ương bảo nàng nên đi về phía Tây, nơi đó có giống người khác lạ, cao lớn, khỏe mạnh, có thể họ sẽ vì bị thu hút bởi sự khác lạ nơi nàng mà bỏ qua sự xấu xí (tức là "xấu lạ"):
"Chí ít ngươi sẽ kiếm được một phu quân, không phải loại bạch thử thì cũng là hắc miêu. Đây gọi là "dị biệt diệu dụng pháp", tức biết vận dụng sự khác biệt để đạt được mục đích. Có điều đường về phương Tây xa xôi, trắc trở nhiều hiểm nguy, thân gái như ngươi khó lòng mà tự tìm tới được. Nay ta nghe các vị đầu lĩnh ở Lươn Sới Bạc có mối quan hệ mật thiết với đám con buôn phương Tây, đang chiêu mộ các yêng hùng hèn kẹt đầu đường xó chợ khắp nơi để chống lại triều đình. Ngươi nên theo ta đến đó, dốc sức lập công, biết đâu lại kiếm được tấm chồng!".
Đan Tran như kẻ sắp chết đuối bám được cây gỗ mục, từ đó theo Tai Ương về với phong trào sịp vàng rận chủ, cúc cung tận tụy, ra sức lập công.

Có thơ về nàng như sau:
Thiếu nữ soi mình bóng nước,
Khỉ dòm hốt hoảng ngã cây
Giấc mộng phu quân sống dậy,
Dẫu còn khuất nẻo phương tây.

☕☕☕

Lại nói chuyện cả trại đang bất ngờ vì tiết lộ của Đan Tran, thảy đều như không tin vào tai mình. Chi trại chủ không dấu nổi sự hoài nghi, hỏi: "Xú nương nói thật chứ? Việc này quan trọng lắm đó!".

- Ta ... ta ... nói thật. Chúng làm nhục ta ... nhiều lần...

- Ồ, ở đâu vậy? Sao ta chưa từng nghe nói gì cả?

- Ơ.... ơ... ở trong giấc mơ của ta!

"Á ... a...a..." - Áaa trại chủ chỉ kịp kêu lên một tiếng và phun ra một ngụm máu. Những kẻ khác cũng không kiềm chế nổi, người nhanh thì kịp bụm mồm lại, kẻ chậm thì nôn thốc nôn tháo ra ngoài. Bỗng chốc doanh trướng tựa như vừa trải qua một trận chén thù chén tạc kinh thiên động địa.

- Các ngươi ... các ngươi ... ta mơ mà cũng không được quyền nữa sao? Dân chủ gì các ngươi... ta ... ta hận ... - Đan Tran hậm hực dậm chân chỉ tay vào các vị đầu lĩnh kêu lên uất hận, rồi lạch bạch phóng ra ngoài, dáng điệu tựa như khúc dồi lợn màu đen ngắn ngủn đang nhảy nhót. Các vị đầu lĩnh nãy giờ nhanh tay bụm miệng, giờ không nhịn nổi cười sặc cả lên, nước mắt nước mũi cùng cơm bún, dê bò phọt cả ra ngoài.

Đan Trang mang theo nỗi ấm ức trong lòng, chạy một mạch ra bờ suối ngồi khóc tấm tức. Bỗng đâu từ phía sau một kẻ lao đến vật ngửa nàng ra, kề dao vào cổ. Thì ra tay đầu lĩnh nổi tiếng ăn chơi, Nhân du diên Huỳnh Dái Lệch, đi uống rượu ở đâu về, đang khật khừ thì nghe tiếng nữ nhi thổn thức nơi hoang vắng, chẳng khác nào đang buồn ngủ mà gặp chiếu manh. Y gằn giọng: "Ngoan ngoãn nằm im, ta thương. Nếu không thì đừng trách đao kiếm không có mắt đấy nhé!". Đan Tran "được lời như cởi tấm lòng", ngây thơ hỏi lại: "Huynh đài nói thật chứ?".

- Ơ ... nàng thấy ta không thật chỗ nào? - Dái Lệch bất ngờ vì sự dễ dãi của nàng.

- Vậy huynh muốn làm gì tiểu nữ thì làm nhưng chỉ xin huynh đừng lột cái mạng che mặt này ra thôi... hi ... hi ....

- Ơ ... tại sao vậy?

- Vì ... vì ... thiếp sợ chàng mất hứng.

- Vớ vẩn, ta đây đường đường yêng hùng hèn kẹt, công phu đầy mình, mãnh hổ dã tượng ta còn chẳng sợ, há nào lại phải ngán việc nhìn mặt một cô nương? - Nói chưa dứt lời y đưa tay giật phăng chiếc mạng trên mặt Đan Tran khiến nàng không kịp ngăn cản.

"Á...a...a...". Huỳnh Dái Lệch tung mình bỏ chạy mà quên mất chiếc quần đã tụt xuống ngang đùi nên ngã dúi dụi. Hắn vùng dậy, vứt cả quần chạy như ma đuổi, để lại sau lưng tiếng gọi đầy nuối tiếc với theo "Này ... này ..." và sau đó là tiếng thở dài não nề của Đan Trang. Ngày hôm sau cả Lươn Sới Bạc rộ lên thông tin rằng con suối cạnh doanh trại có ma nữ hiện về, ám Huỳnh đầu lĩnh trở nên ngơ ngẩn.

Về sau có thơ rằng:
Suối vắng trăng thanh lúc hứng tình
Gặp chàng đồ đệ của Lưu Linh
Cứ ngỡ duyên nhau đêm nay dính
Đâu ngờ mộng vỡ tựa thủy tinh.

☕☕☕

Lại nói chuyện trong Rận chủ huynh đệ dưỡng đường, sau khi Đan Tran đã bỏ đi, mọi người tạm giải lao chờ đám lâu la dọn dẹp đống xú uế. Lát sau cả đám tiếp tục thảo luận một hồi lâu  mà vẫn chưa tìm được người phù hợp, lại châu mỏ về phía Hãm Diện quân sư ngóng chờ. Quân sư thong thả phe phẩy chiếc quạt mo nói: "Ta cho rằng việc này phi Mà-rì-á Uyên không ai làm được. Thứ nhất, nàng ta còn trẻ đẹp, thiên hạ sẽ dễ tin hơn. Thứ hai, đây là cơ hội để nàng ta chứng tỏ sự trung thành của mình". Thảy đều nhất trí tán thành cao kiến của Diện.

Mà-rì-á Uyên e lệ bước ra giữa trướng, chắp tay về phía các vị trại chủ và quân sư, khẳng khái nói: "Cám ơn các vị trại chủ và quân sư đã tín nhiệm. Tiểu nữ đến cả tấm thân này còn không ngại cống hiến, xông pha thì há gì chuyện "tì sơ" vặt vãnh. Vì đại cuộc, tiểu nữ xin thụ lãnh". Đoạn nàng thẳng lưng ưỡn ngực ngẩng mặt giữa Rận chủ huynh đệ dưỡng đường, hiên ngang như tượng thần vệ nữ. Cả dưỡng đường như dậy sóng, đám đầu lĩnh nhộn nhạo đùn đẩy và tranh giành nhau xem ai là người sẽ vinh dự được ngụy tạo "hiện trường" trên tấm thân của mầm non rận chủ này. Bất chợt, Tham tán quân cơ Tường Thụi gạt các tay đầu lĩnh đang háo hức sang một bên, bước đến cạnh Uyên, chắp tay nói: "Thưa các trại chủ và quân sư, theo thiển ý của ta, công việc này cũng không quá gấp rút nên không nhất thiết phải thực hiện giữa chốn đông người này. Dưỡng nữ còn trẻ dại, lại chưa thành gia thất, tất ảnh hưởng đến tương lai. Vậy để ta đưa dưỡng nữ về nhà, ta khắc có cách để ngày mai sẽ có kết quả cho quân sư dụng kế". Đoạn cầm tay Uyên kéo thẳng ra cửa trong tiếng xuýt xoa nuối tiếc của bao người.
Ta bóp ... ta bóp ... ta bóp ...


Sáng hôm sau, hàng chục tên lâu la từ Lươn Sới Bạc tỏa ra khắp các thành trấn chung quanh rải truyền đơn tố cáo quan quân trong lúc thực thi quân pháp đã lợi dụng sàm sỡ một thiếu nữ nhà lành tên Mà-rì-á Uyên. Truyền đơn có đoạn: "Với bản lĩnh quật cường của người nhi nữ yêu tự do, rận chủ, nàng quyết không để cho những tên quan quân đạt được mục đích đê hèn. Do đó, tất cả những gì chúng làm được là chỉ phạm vào đầu nhũ nàng mà thôi... Thật là:
Bộ binh, bộ hộ, bộ hình,
Ba bộ đồng tình bóp vú con tôi".

Giữa lúc dân tình xôn xao về mớ truyền đơn lạ thì tại Háng Nồm điền trang có hai người đang ngồi đối tửu. Chẳng phải ai xa lạ mà chính là Tham tán quân cơ Tường Thụi và quân sư Hãm Diện. Tường Thụi nâng chén mời Diện, giọng giả lả: "Phen này lại phải nhờ đến quyền mưu của quân sư mới qua được ải khó. Thật đúng là trời đã ban quân sư cho Rận chủ sịp vàng chúng ta".
- Tham tán khách sáo rồi. Cũng là nhờ công lớn của ông và dưỡng nữ.
- Hây dà ... nhắc tới nó giờ ta vẫn còn bực mình. Ai dè ngực nó lại phẳng lỳ như vậy, cố lắm cũng chỉ nắm được 2 đầu nhũ. May mà nhờ có tài lèo lái của quân sư! Thôi ... dzô nào ..

Thật đúng là:
Hãm Diện quân sư bày dục kế
Thiếu nữ hân hoan ưỡn nhũ chờ
Ngờ đâu ngực mỏng mưu suýt bể
May nhờ tài trí kẻ tâm cơ.
Muốn biết chuyện tiếp theo thế nào, hồi sau sẽ rõ.

⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎⚍⚎
* Tên nhân vật đã được thay đổi. Ai có tật giật mình ráng chịu!
Chú thích:
1Mỹ Nhiệm tức là tốt râu. Công công khỏi giải thích
2Xảo ngôn: nói lời trí trá; Kiểm tu bì: mặt mày trơ tráo
3Thái hoa dâm chủ: xưa có Thái hoa dâm tặc Điền Bá Quang, nay có thái hoa dâm chủ. "Thái hoa" nghĩa là "hái hoa", nghĩa bóng là "cướp tình"; Diện đái bệnh dong: Vẻ mặt bệnh hoạn.
4Hổn thế: Càn quấy. La Sát: tiếng Phạn là Raksasa, chỉ chung loài ác quỷ, trong đó có bà La sát là một nữ hung thần ăn thịt người. Trong truyện Tây Du Ký, bà La Sát là vợ Ngưu Ma Vương. Trong dân gian, bà La Sát chỉ những người phụ nữ dữ dằn, đanh đá.
5Xú diện: mặt xấu. Đoạn thân: người ngắn (lùn). Hắc y: trang phục đen. Phì nữ: người phụ nữ béo.


Chi tiết: http://www.doi-mat.vn/2013/11/khau-duc-ke.html#ixzz2s58fouup 
Doi-Mat.vn 
Follow us: doimat.cuanhcuem.net on Facebook
Read more…