KHÔNG AI HẠN CHẾ SỰ TỬ TẾ CỦA CÁC CÔ CẢ

10:59 PM |
Ong Bắp Cày

Đã lâu lắm rồi, chị mới thấy TP HCM có chủ trương hay đến nhường ấy: Đưa người lang thang vào Cơ sở bảo trợ xã hội (TP HCM đưa người lang thang vào cơ sở xã hội trước Tết Dương lịch), trong đó có một nội dung đáng chú ý: Không cho tiền người ăn xin.

Ý tưởng thì tuyệt vời, những rất tiếc vì lý do nào đó mà báo chí nhà các cô lại chỉ khai thác vế sau: "không cho tiền người ăn xin"

Khiếp quá! Giọng điệu của các cô ngập tràn tình mến thương, nhưng nói thật: rõ đểu.

Các cô kêu:


- Không cho tiền người ăn xin: Đóng cửa trái tim (Một Thế Giới; Kênh 14)

- Không cho tiền người ăn xin: Có nên kêu gọi hạn chế sự tử tế? (PetroTimes)

- Kêu gọi không cho tiền người ăn xin: Đừng triệt tiêu lòng nhân ái (Một thế giới)

Kêu gọi không cho tiền người ăn xin: Tạo sự vô cảm? (Phụ Nữ).

Ôi, chị vái các cô 3 vái. Đcm, sao các cô tử tế đến thế, sao đạo đức, thẩm mỹ và trí tuệ của các cô tót vời đến thế?


Chuyện, chỉ có các cô kêu, còn các chú "dân chủ" trong nước thì hoàn toàn im như thóc. Tại sao? vì chủ trương trên nó đúng, rất đúng, đến nỗi nó tương thích với cả lương tâm, trí tuệ Việt lẫn các loại tuyên ngôn về nhân quyền quốc tế. Nhờ nó một phần nhân quyền con người được đảm bảo.

Giờ thì các cô hiểu chưa?


Thành phố ắt không đẹp khi có người lang thang bẩn thỉu và rách rưới xuất hiện. Xã hội hẳn mất nhân tính nếu còn người lang thang, cơ nhỡ không được chăm sóc. Mắt các cô sẽ tấy đỏ đến sưng vù nếu cảnh người tàn tật bò lê dưới chân ngửa nón xin từng đồng. Hàng triệu khách du lịch sẽ từ bỏ mảnh đất tươi đẹp và đáng sống nhất quả đất này nếu như họ bị quấy rầy, đeo bám bởi những hình ảnh rất thiếu thẩm mỹ, và vân vân. 


Nghĩ xa, trông rộng hơn các cô đến cả ngàn năm, chính quyền đã chọn giải pháp đưa người lang thang cơ nhỡ vào các cơ sở bảo trợ xã hội mà chăm sóc. Và dễ hiểu đến không ngờ là muốn làm triệt để, họ cần các cô có trách nhiệm "không cho người ăn xin tiền bạc""gọi điện thoại tới Trung tâm bảo trợ"


Vậy cớ sao các cô la lối? 


Ai đóng cửa trái tim, triệt tiêu lòng nhân ái của các cô?


Các cô tưởng các cô dừng xe, xỉa ra vài cắc lẻ, hoặc thậm chí vài trăm k cho một người ăn xin là hành động của thượng liu à? Các cô nhầm rồi, cử chỉ ấy mặc dù có tình cảm trong đó, nhưng dứt khoát nó không đẹp. Ngược lại, nó làm vấy bẩn xã hội, và tiếp tay cả cho những kẻ lừa đảo và cũng chẳng chứng tỏ rằng các cô tử tế hơn ai. 


Nếu thực sự tử tế, cao thượng, hãy đóng góp cho các quỹ thiện nguyện, hãy đến tận các Trung tâm Bảo trợ Xã hội, và đơn giản nhất là rút điện thoại gọi cho Trung tâm, họ sẽ đến giải quyết. Đó mới là sự tử tế.

Làm được điều này, các cô sẽ trở nên thánh thiện, đẹp đẽ hơn đấy.

Chị thật!
Read more…

Loc: XÓM ĐẠO QUÊ TÔI

7:29 PM |
Tôi ít quan tâm tới Giáng sinh cho tới khi bé bi nhà tôi ra đời dù sống ngay trong vùng đông giáo dân bậc nhất Việt Nam. Giáng sinh trong tôi là những lời kể mơ hồ của bà nội hay mẹ tôi về lễ Noel của những người theo đạo. Là những bài hát vang trong giáo đường suốt mấy ngày đêm. Là những sắc màu xanh đỏ tím vàng của cờ đuôi nheo treo tới tận tháp chuông nhà thờ.

Để tôi kể lan man cho các anh chị em nghe về xóm Đạo quê tôi.

Ninh Bình từng là kinh đô của Thiên Chúa Giáo một thời với vùng đất Phát Diệm lừng lẫy uy danh cha Lê, người mà tầm vóc ảnh hưởng lớn tới mức chính quyền Sài Gòn phải tính tới sau cú di cư nổi tiếng của hai triệu đồng bào vào Nam. Có lẽ bởi địa thế ven biển lại xa kinh thành Huế nên tôn giáo thâm nhập vào đây cùng với mấy tỉnh Thái Bình, Nam Định và khu 4 cũ.

Thời Tự Đức đàn áp tôn giáo, đã có nhiều vụ thanh trừng khốc liệt. Lính triều đình về từng làng lùng sục để xử tử những người truyền giáo và đám môn đệ. Cha tôi kể, cái khu vườn hoang cạnh bờ ao trước cửa nhà tôi ngày xưa từng là nơi hành quyết. Đến tận bây giờ vẫn không có ai dám ở, cứ bỏ hoang cho mấy khóm tre kẽo kẹt mỗi khi gió về. Đêm ra ngoài nhìn sang tối om một khoảng mà rợn mẹ cả da gà.

Khác với dân trong làng, những bạn theo Thiên Chúa đều ở bám đê và không mấy nhà làm ruộng. Nghề của họ là chài lưới, nuôi cá, tôm và chở đò dọc. Người trong làng gọi họ là dân Bè bởi nhiều nhà ở hẳn trên thuyền. Tôi thì gọi đấy là xóm Đạo cho nó sang mồm. Nhẽ bởi vì thoát ra ngoài luỹ tre làng nên họ dễ hấp thụ hơn tôn giáo mới chăng?

Có nhiều người thời ấy đã xin ra khỏi đạo và làm con nuôi của dân trong làng. Thế nhưng nhiều anh em của họ vẫn quyết tâm theo Chúa. Có lẽ chính vì vậy mà sợi dây kết nối máu mủ, ruột rà làm cho hai phía lương, giáo bao năm vẫn chung sống với nhau rất êm ả. Nhẽ đây là xứ hoà thuận nhất mà tôi biết. Bọn giai làng vẫn ra xóm Đạo đong gái đều dù biết nếu cưới ẻm về thì sẽ phải cải đạo. Và đã có vài thằng vì duyên số mà mặc mọi ngăn cấm của gia đình theo ẻm về thờ phụng Chúa.

Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có một nhúm trăm hộ dân mà xây hai nhà thờ Chúa gần nhau như nhà thờ họ. Chắc bởi vì trước đây họ cũng là những người theo lương giáo như nhà tôi, nghĩa là thờ tất thảy mọi thứ, từ tín ngưỡng bản địa, thờ cúng ông bà, tổ tiên, các vị thần linh coi sóc nhà cửa, đất đai, những vị thánh có công với đất nước, cho tới tận Ngọc hoàng thượng đế. Nhân tiện thì năng lên chùa xì sụp khấn vái xin đức Phật độ trì.

Trẻ con xóm Đạo thường bỏ học giữa chừng và kết hôn sớm. Chẳng hiểu có phải chính sách phát triển dân số của nhà thờ không nhưng dạo gần đây thấy nhân khẩu tăng phát khiếp và tràn cả vào làng, tràn cả qua làng, chiếm gần hết mặt đường huyện lộ. Bỏn giờ giàu lắm chứ không nhếch nhác giống hồi tôi còn ở quê. Tư duy làm ăn nó vẫn khác tư duy co cụm đám bần nông trong làng.

Tôi nhớ một cô bạn tên Duyên học cùng thời tiểu học. Duyên học giỏi nhất xóm Đạo nên cô giáo cho nó làm lớp phó học tập, chuyên thu, phát bài kiểm tra và vở của mọi người cho cô chấm. Cô quý nó lắm. Tôi cũng thích nó phết, Tết nào cũng xuống nhà chơi như người yêu, hehe. Nó cũng thích tôi vì đã đẹp giai lại còn học giỏi và nhiều tiền như dân chơi Thế rồi loanh quanh đùng phát nó nghỉ học làm tôi hụt hẫng vãi liềm.

Tôi xuống nhà thăm mấy lần nhưng toàn bỏ về vì chị em Duyên bận tiếp các anh giai làng đến chơi. Đèo mẹ, lúc ấy bọn tôi mới học lớp 6.

Tôi mang theo hình ảnh dễ thương của Duyên vào trong những lúc nhớ nhà khi đi Tây (Nguyên) du học. Như kiểu nghệ sĩ nào cũng phải có cho mình một nàng thơ để đỡ tủi thân, hehe. Bẵng đi mấy năm tôi về, nó cưới chồng và đẻ sòn sòn một nhát 4 đứa. Năm trước gặp lại khi nàng đang đi chụp ảnh ở một đám cưới, nàng bảo tôi dạo này đẹp giai quá, biết vậy ngày xưa tán bằng được. Rồi nàng nhoẻn miệng cười lộ hàm răng bốc mả vàng ươm mà tôi giật mình rơi cả đũa. Tổ sư, biết vậy bố thì đéo gặp cho nó còn nhớ nhung viễn mộng ái tình.

Hôm bữa về quê, cái ao trước cửa nhà tôi được xây thành cái hồ để thả rau và nuôi cá nhẹ nhàng chờ Tết tát chia nhau. Còn mảnh vườn kia sẽ được đầu tư để làm nhà văn hoá của xóm thay cho cái nhà văn hoá cũ được cải tạo thành nhà trẻ. Hi vọng rằng Noel năm sau nó sẽ hết hoang vu để những nỗi đau lịch sử chìm dần vào quá khứ. Tôi sẽ không kể cho con tôi nghe về cú hành quyết thưở nào mà chỉ nhắc nó nếu có yêu em nào xóm Đạo thì ráng mà nhanh nhanh giao cấu, đừng để như tôi giờ có nhắm mắt cũng khó làm liều.

Nguồn: Lọc
Read more…

CHỌN GÁI ĐẸP HAY THÔNG MINH?

7:07 PM |
Khoai@

Ghé nhà chị Beo, đọc được câu hỏi: Các bạn nam giới cho beo hỏi chút xíu: các bạn thích phụ nữ đẹp hơn hay phụ nữ thông minh hơn (chỉ được 1 thôi nhé).

Bên dưới là hàng loạt câu trả lời, mình ưng nhất câu của Huy Cận: Như chị Beo Hồng là ok.

Tiện đây, đẽo gọt tham luận của anh Khệnh cho anh em tham thấu trước khi bấm nút.

Khi quyết định tiến tới quyết định hôn nhân, thằng đéo nào cũng đều băn khoăn về tính đúng đắn của quyết định. Liệu rằng mình có chọn sai không hay đúng? Giữa ranh giới sai và đúng thật mỏng manh và mơ mồ. Ngày yêu thì nó nhí nhảnh đáng yêu ngoan ngoãn thế, lấy xong về thì cắn cảu như chó mắc ghẻ, bật lại phụ huynh như tôm...Anh thấy lấy vợ như đánh bạc, khôn ăn dại chết, đéo biết đằng nào mà nần. Gạt vấn đề tính tình sang một bên, tiêu chí đẹp và giỏi cũng làm bọn đực suy nghĩ nát óc, cân đo đong đếm vãi đái mà đéo biết làm thế nào? Mà vừa xinh vừa giỏi (kiếm tiền) thì đào đéo đâu ra nhỉ? Nếu không phò đĩ thì cũng thuộc loại cơ khủng với đéo tới như con anh Tô. Anh đang băn khoăn quá các bạn ạ! Nửa đời người rồi cũng là lúc phải lấy vợ @Bố anh bảo thế!

Hôm nay, đọc bài của Thằng Hoàng chuột chù nói cũng có điều đáng suy ngẫm, gái khôn thì đéo nên thể hiện dẫu rằng có đẹp như Ngọc Trinh, vứt tạm ra đây cho bạn có cùng cảnh ngộ tham khảo. 

Chỉ có kẻ điên mới nghi ngờ câu nói đó. Đơn giản, vì nó do hoa hậu phát ngôn ra. Muốn trở thành hoa hậu đâu có đùa. Trên đất nước khác cả triệu cô gái tốt nghiệp đại học, cả ngàn cô tốt nghiệp tiến sĩ trong khi hoa hậu ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ vài chục cô, đủ biết khó khăn phức tạp như thế nào.

Chưa kể thi đại học còn gian lận hồ sơ, quay cóp bài vở chứ thi hoa hậu diễn ra hết sức công khai, đến thân thể còn nhiều lúc lộ thiên nói gì tới kiến thức. Hoa hậu nói là phải tin thôi.

"Tôi phụ thuộc và cảm thấy thoải mái, thấy mình may mắn hơn những phụ nữ khác vì có được người đàn ông thương mình và lo lắng cho mình. Mọi thứ có số hết. Khi chị giỏi, chị sẽ không gặp được những người đàn ông lo lắng cho mình” - Ngọc Trinh

Thứ hai, không lo thì thôi, đã lo phải lo cho gái xinh, dù bản thân mình có xấu. Chả thế mà có phim Quái Vật với Người Đẹp hoặc có truyện thằng gù Quasimodo với cô gái dễ thương Esmeralda.

Chưa thấy anh nào sốt sắng lo cho phù thủy. Trường hợp Chí Phèo lo cho Thị Nở là rất hiếm và cũng chỉ lo vài ngày rồi chán ngay.

Vì một cô gái xinh, đã không biết bao nhiêu anh bỏ vợ bỏ con, bán cửa bán nhà, chuyện ấy chỉ có ngốc mới không biết.

Đã vậy, hoa hậu còn là xinh của cực xinh hay nói theo ngôn ngữ dân gian là đỉnh của đỉnh, thế thì lo cho hoa hậu một cách toàn tâm toàn ý, lo đến quên cả thân mình cũng chả có gì sai.

Ngọc Trinh tuyệt ở chỗ biết căn dặn chị em muốn được lo phải đừng tỏ ra mình giỏi. Trời ơi, lời dặn dò ấy mới thông minh làm sao, nếu không phải hoa hậu có trí tuệ siêu phàm chắc chắn không thể nghĩ ra được. Bởi Ngọc Trinh biết quá rõ lũ đàn ông. Chúng có một khoái cảm vô bờ khi cảm thấy mình trở thành kẻ mạnh mẽ, che chở, đùm bọc. Mà tự cổ chí kim, có ai che chở tiến sĩ, có ai che chở giáo sư, có ai che chở giám đốc hoặc chủ tịch hội đồng quản trị? Phải che chở nữ sinh, phải che chở cô thiếu nữ ngây thơ ngơ ngác, mắt đen láy và mở to tròn mới đúng luật.

Tiếp xúc với gái ngốc, hay theo lời Ngọc Trinh, gái không giỏi mới hạnh phúc làm sao. Hơi một tý là chúng nép vào ta, cái gì chúng cũng nhờ ta giảng giải, vật nào cũng muốn ta mua giúp. Gái ngốc chả biết ai già hay ai trẻ, ai có vợ hay ai còn trai tráng, càng chả biết tiền của đàn ông từ trên trời rơi xuống hay lao động khổ sai mà có. Gái ngốc cũng chả biết đắt rẻ thế nào, đòi mua túi xách LV mà cứ giản đơn như đòi mua cái kẹo, khiến ta vừa rút tiền ra vừa mê mẩn.

Xét ra, những cô nàng kém thông minh nhất là những cô cả cuộc đời cứ học quần quật, không biết phấn son là gì, không biết trang điểm là gì, xa lạ với váy ngắn hoặc mái tóc đen mượt óng ả, cả đời chỉ đầu bù tóc rối hoặc đeo kính cận dày cộp, nhìn đâu cũng thấy những vấn đề của thế giới chứ không thấy nổi vấn đề của bản thân mình và vừa khó tính, vừa cau có lại vừa khô khan. Những gái như thế đàn ông lo làm gì và lo cái gì? Chả lẽ lại mua tặng từ điển, mua tặng giẻ lau kính?

Hỡi đàn bà, khôn hồn thì thông minh cũng phải giấu đi. Muốn được đàn ông chăm sóc, lo lắng hoặc mua nhà mua xe thì phải khờ dại, phải chớp chớp mắt, phải như Xuân Diệu đã viết “Chỉ biết yêu thôi chả biết gì”!

Cám ơn Ngọc Trinh. Với tư cách là đương kim hoa hậu quốc tế tại Mỹ (rõ ràng là hơn hẳn nếu tại Ma rốc hoặc tại Campuchia) ở chỗ đã khẳng định một chân lý mà xưa nay một vài đứa còn nghi ngờ. Với tuyên bố của mình, Ngọc Trinh đã đập tan những luận điệu có tính tuyên truyền lừa bịp, cho rằng với nhân loại nói chung và phụ nữ nói riêng, kiến thức là điều rất quan trọng. Thực ra, kẻ có trí tuệ chính là kẻ tỏ ra ngốc một cách sâu sắc và toàn diện!
Read more…

KE KE, THẮP LẠI MỘT TÌNH YÊU

7:27 PM |
Xưa nay anh không mấy thích thể loại thơ 5 chữ, nhưng bài thơ này của con Lọc mõm lông đệ anh trần trụi, ko xa hoa mà thật nhiều cảm xúc, nó khiến người ta nhớ về cái thời khó khăn khi mới lập gia đình, vất vả mà ngập tràn yêu thương... 

Tặng cho các em: Nga (mượt), Hằng (còi), Hiền (péo), Bốn (tí hon) và các em vân vân khoa NN.

Mời thưởng lãm:
...

Tặng em một đoá hồng
Yahoo hay Facebook
Từ thưở em lấy chồng
Đéo có cả hoa cúc.

Nhà mình thời tay trắng
Hai đứa nghèo yêu nhau
Thế rồi liều đám cưới
Thế rồi nhỡ mang bầu.

Em ngược xuôi buôn bán
Anh gánh gồng tương lai
Gặp năm trời đến hạn
Héo mòn luôn cả hai.

Chiều anh về ra chợ
So từng quả trứng gà
Chia nửa thanh đậu trắng
Phần mai cơm đường xa.

Tối em về ăn vội
Tắm rửa rồi tắt đèn
Rồi ngủ quên chả kịp
Nói thầm anh yêu em.

Hoa của ngày sinh nhật
Em bảo thôi để dành
Mua cho con sữa bỉm
Hoa thì nhìn trong tranh.

Thế rồi cũng đi qua
Những ngày mưa tháng nắng
Nụ hôn vội làm quà
Tuần đôi lần anh tặng.

Sáng nay đi qua ngõ
Người ta bán hoa nhiều
Anh hỏi mua về cắm
Thắp lại một tình yêu.

Tay đàn ông thô vụng
Chẳng lung linh sắc màu
Cơ mà quan trọng đek
Miễn mình còn có nhau

Nguồn: Phạm Dũng
Read more…

TỔNG KẾT CÁC SỰ KIỆN NỔI BẬT TRÊN FB 2014

4:31 PM |

Như thông lệ, làm một quả tổng kết các sự kiện cuối năm là sở thích của Chũm. Để tránh kiện cáo như năm 2012 vừa đưa lên đã bị anh Insara rịu ràng bảo tổng kết í có 1/3 là ý của ảnh. Chũm cho phép/khuyên mọi người bổ sung và cùng ký tên. Hehe. 

Sau đây là một số sự kiện nổi bật làm dậy sóng làng fb trong các lĩnh vực. 

1. Ngân hàng: 
- Bắt và kết án bầu Kiên 30 năm tù giam. 
- Bắt em Huỳnh Thị Huyền Như với tội danh lừa đảo, lợi dụng uy tín chiếm đoạt 4000 tỉ đồng. 
- Bắt bạn Hà Văn Thắm - CTHĐQT Ocean Bank. 

2. Giáo dục: 
- Thảm họa có tên gọi: "Từ điển Vũ Chất" 
- Bức thư của bạn nhóc tiểu học gửi bố là bộ đội Trường Sa. 

3. Hàng không: 
- Quốc tế có 2 vụ mất tích máy bay MH370 và MH17. Hai máy bay này đều của Malaysia
- Trong nước: Dự án sân bay Long Thành. Sự kiện mất kiểm soát không lưu vì bị cúp điện tại sân bay Tân Sơn Nhất. Sự kiện rơi lốp của bánh đà của hãng VNA hành trình Hải Phòng - Đà Nẵng. Sự kiện tiếp viên hàng không VNA bị bắt tại Nhật Bản vì tiêu thụ hàng ăn cắp. 

4. Xuất bản - Lịch sử:
- Thu hồi cuốn sách “Những vị tướng lừng danh trong lịch sử dân tộc” của bạn Nguyễn Hoàng Điệp. 

5. Văn hóa: 
- Bộ ảnh Nude với ngựa của em Cao Thùy Linh
- Sự kiện ký tên vào nhóm Nhà báo độc lập. 
- Sự kiện ký tên thành lâp và tan rã Văn đoàn tự do
- Sự kiện em Tâm Phan lên báo phản ứng vì có người chê em chụp nude không đẹp. 
- Hội chứng dân mạng thường xuyên sử dụng câu: “Các mẹ ơi biết không?” và “Theo tin ông chú ở Viettel” làm câu mở đầu cho stt của mình. 

6. Thanh tra & Bất động sản: 
- Sự kiện rải ngân 30.000 tỷ hỗ trợ nhà thu nhập thấp.
- Sự kiện thu hồi biệt thự khủng của bạn Trần Văn Truyền.
- Sự kiện trả lại nhà công vụ của cựu chủ tịch thành phố HN Hoàng Văn Nghiên. 
- Cưỡng chế ngôi nhà thờ của đồng chí NSH tại Dịch Vọng Cầu Giấy. 

7. Giao thông: 
- Bộ trưởng Thăng kiểm tra chất lượng làm đường bằng tay. Hehe. 
- Không cấp phép cho 10.000 xe của Trung Quốc xin du lịch vào VN. 
- Quốc tế: Có vụ chìm phà tại Hàn Quốc. Trong nước: Có nhiều vụ tai nạn gt chết >10 người trở lên. 

8. Y tế: 
- Bắt khẩn cấp vợ chồng trẻ tung tin đồn nhảm dịch Ebola đã có mặt tại bệnh viện Bạch Mai. 
- Có ít nhất 5 vụ trẻ em tử vong do tiêm vacxin
- Sự kiện nhân bản kết quả xét nghiệm của bệnh viện Hoài Đức

9. An ninh: 
- Biểu tình ở Bình Dương 
- Biểu tình ở Hà Tĩnh. 
- Bắt cựu nhân viên an ninh Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm) theo điều 258 Bộ luật hình sự. 
- Bắt nhà văn Nguyễn Quang Lập theo điều 258 cũng. 
- Bắt phó GĐ bệnh viện E tại nhà nghỉ (hehe chưa tìm được lý do). Hoặc bắt theo điều 852 nếu có.

10. Quân khu "bựa lừng danh" thành lập Trại súc vật, Lương Sơn Trại, xong cãi nhau ỏm tỏi. Hehe. 

11. Tôn giáo: 
Có bạn Thích Thanh Cường yêu vờ tu nhở. 
Còn các vụ khác chưa chính xác chưa đưa. Ví dụ vụ Thích Chúc Minh nhẻ?

12. Test kinh dị
Trong kỳ họp QH, bộ trưởng công thương bẩu phải thử phân bằng miệng. Thiệt tội nghịp. 

13. Phây
Sự kiện đáng kể nhất là cô Chũm trở lại fb. Bị mất tên Chị Chũm bất hủ buộc phải đổi tên thành Chũm Ngố.
Read more…

WAY TẦU VÀ TẾT

12:40 AM |
Way tầu và Tết

Mình thuổng bài này từ nhà Pín, chỉnh lại cho đỡ xộc xệch. Dành cho bợm nhậu Tết nài.

Nếu diệu say, Đi ô tô thì cần gì?? 

Nếu có tiền mua ô tô cả tỷ mà diệu say vẫn bẻ là tôi chê, đi taxi 100k hơn hay đối diện với 25 củ tiền phạt hơn??? dcm anh mua đc ô tô rồi mà còn ngu thế??

Khỏi bàn ô tô nữa nhé.

Bài nài dành cho way tầu.

Phóng way tầu, các anh cần gì??

Thẻ bài, đeo vào cổ, trên thẻ ghi rõ họ tên, nhóm máu, địa chỉ và số điện thoại liên lạc (đéo phải số của anh mà là số vợ anh hay số bố mẹ anh, vì khi ngã đập đầu vào vỉa ba toa, thì sẽ mất hết) . thẻ bài bày cần sợi dây chắc để sure nó đéo mất. 

Tại sao phải nhóm máu?? vì tan nạn sẽ mất máu, việc xác định nhóm máu mất 1 cơsố time, xác định xong có khi hồn du con mẹ nó địa phủ rồi, vậy phải cần ghi nhóm máu, 1 giây cũng quí.

Tính mạng đó.

Nếu đéo có thẻ bài, thì đéo ai cứu anh đâu, bác sĩ tốt bụng cũng đéo cứu đc, vì đéo có thông tin đồng nghĩa với đéo có tiền đồng nghĩa đéo có ai mở kho cấp thuốc tê cấp máu lẫn dụng cụ mổ cấp cứu.

Bác sĩ còn bận với bọn cấp cứu khác, tết thì nhờ giời, tai nạn way tầu say diệu đông gấp 10 ngày thường.

Khi đéo có thông tin, anh nằm lạnh lẽo trên hành lang viện đéo khác gì 1 con chó chết, bác sĩ tốt bụng sẽ xếp anh nằm thẳng cẳng, buộc ngón tay ngón chân anh lại, để nhập quan cho thảng thớm.

Thế là thay vì về nhà, anh lên thảng niết-bàn.

Nếu đéo có thẻ bài, hãy nhét 1 mảnh giấy ép platic ghi thông tin như thẻ bài vào túi quần trước khi đi nhậu, đừng nhét vào ví, vì như đã nói, khi đập đầu xuống đất, tất cả sẽ mất hết...

Mà tốt nhất, hãy lắc não trước khi say xỉn đạp nổ way tầu.

(ảnh ăn cắp)
Read more…

Đắng lòng vì bóng đá: TAMPHAN TÍ

5:58 AM |
Ở Thụy Sỹ, có một cô bồi bàn Việt kiều thích chủ nghĩa Naturism (Chủ nghĩa khỏa thân).

Một hôm, cô khoe mấy tấm ảnh khỏa thân của cô lên fây búc cho hội bạn bia rượu ở Việt Nam xem.

Một anh cầm cốc bia nhìn trân trân rồi rồi uống cạn, sau đó comment:

- Cô có cặp nhũ quá mẩy, ai cũng thích nắn bóp.

- Đồ tồi! Không được ăn nói kiểu đấy với tôi!

- Xin lỗi cô! Có lẽ vì bia nói.

Gã rót một cốc bia nữa, nhìn ảnh rồi lại trăm phần trăm. Sau đó comment:

- Cô có cặp mông tuy nhỏ nhưng tròn! Ai cũng thích vỗ chúng!

- Đồ khốn nạn! Còn nói thêm một lần nữa tôi sẽ bảo chồng tôi bay về Việt Nam nện cho một trận!

Gã rót thêm cốc bia nữa! nhìn bộ ảnh, dốc ngược cốc bia uống sạch rồi lại comment:

- Cô có cái "ấy" quá to! Giá nó được rót đầy bia, tôi sẽ uống sạch không bỏ sót giọt nào…

Cô bồi bàn ức quá chạy về mách chồng:

- Anh xem, có thằng giai Việt dám quấy rối tình dục em.

- Nó nói gì?

- Nó nói em ngực to và muốn bóp!

Anh chồng xắn tay áo: để anh mua vé máy bay về Việt Nam dạy cho nó một bài học. Nó còn nói gì nữa không?

- Nó nói mông em tròn và đòi vỗ mông em!

Anh chồng gào lên:

- Nó có nói thêm gì nữa không?

- Nó nói cái "ấy" em to! Nó đòi đổ đầy bia vào đấy rồi uống hết !

Anh chồng thả lại tay áo xuống mặt buồn thỉu buồn thiu:
Cô bồi bàn ngạc nhiên.

- Anh không định dạy cho nó một bài học sao?!

- Không! Anh GATO với những thằng đàn ông uống được nhiều bia đến như thế, dễ phải cả bom bia chứ ít gì! 

Nguồn: Nguyen Minh
Read more…

Thư Giãn: SAO BÀ GIỎI THẾ?

6:23 AM |
Thư giãn cuối tuần

Một người đàn ông vừa mới đi căng da mặt nhân ngày sinh nhật của mình. Ông ta đã chi $5000 và cảm thấy rất hài lòng với kết quả thẩm mỹ. Trên đường về, ông ta dừng lại 1 tiệm tạp hóa mua tờ báo và hỏi người bán hàng: Chị đoán thử xem tôi bao nhiêu tuổi? Người bán hàng nói: trông anh khoảng 35. 

Tôi 47 tuổi rồi đấy - ông này rất vui vẻ nói.

Tới tiệm Mc Donald's ăn trưa, ông hỏi người bán hàng: Anh đoán tôi bao nhiêu tuổi?

Người bán hàng nói: trông anh khoảng 29 tuổi. 

Tôi 47 tuổi rồi đấy.

Lúc sau, ở trạm xe buýt, ông hỏi 1 bà già cũng với câu hỏi tương tự. Bà già nói: Tôi năm nay 85 tuổi nên mắt cũng mờ rồi, nhưng hồi còn trẻ tôi có thể đoán được chính xác tuổi người đối diện. Nếu bây giờ cho tôi sờ 2 hòn dái của anh khoảng 10 phút là tôi đoán được chính xác tuổi anh luôn.

Lúc ấy xung quanh chẳng có ai, người đàn ông nghĩ: Cứ thử cho bà già sờ dái xem trình độ bà đến đâu.

Sau 10 phút, bà già nói: Ok, xong rồi. Anh 47 tuổi.

Quá ngạc nhiên, người đàn ông nói: Bà giỏi thế. Làm sao bà biết được?

Bà già trả lời: Tôi đứng ngay sau lưng anh ở Mc Donald's

Tâm Phan - dịch từ tiếng Anh 
Read more…

TAO LÀ BỐ MÀI CƠ MÀ, Ơ KÌA!

6:03 AM |

Nhà tớ ít người chỉ hai ông bà già nên cóc cần ô sin. Nấu nướng dọn dẹp giặt gũi bà ấy gánh cả. Tớ ngày hai bữa bia chả lo lắng đéo. Nhưng từ hồi bà lão nhà tớ trúng cử hội đồng nhân dân, rồi kiêm luôn tổ trưởng dân phố, rồi kiêm luôn hội trưởng hội thanh niên xung phong, rồi kiêm luôn chủ tịch hội phụ nữ thì lập tức, tớ, đéo ai bầu cũng trúng cử vào chức ô sin trong nhà. Mới đầu tớ cũng nhiệt tình công tác băm chặt giặt giũ, nhưng được dăm tháng là tớ phát ngấy. Tớ gí cặc rửa bát lau nhà nữa , tớ đình công.

Về hưu dĩ nhiên rỗi rãi, lại đình công nữa thì thời gian để đâu cho hết, tớ bèn nhờ thằng cháu họ mua cho cái máy tính, nối internet rồi mày mò tự học. Dăm tháng sau thì tớ thông thạo hầu như các thủ thuật mái tính. Rồi tớ chơi Facebook và tập biên note.

Tớ biên cái note đầu tiên gửi cho thằng Pín để nó thẩm. Nó phán: Bố chém gió quán bia phầmphập phầmphập mà sao biên lắp ba lắp bắp.

Rồi nó giảng giải: Bố biên cứ như đang nói chuyện với đồng bọn ở quán bia ấy. Cặc dái bố văng thật lực cho con.

Tớ giật nảy người: 

Nó cười her her her rồi phán: Cặc dái thì cũng là bộ phận cơ thể có gì mà phải xoắn ơ kìa. Ví dụ để bày tỏ cảm xúc với phái đẹp thay vì dài dòng văn tự con chỉ phang nhõn một câu là ai cũng hiểu: Dái tôi lập tức cứng đanh.

Nó giảng giải một thôi một hồi về văn bựa,cách giật tít, câu viu, biên từ dính, sai chính tả cố tình....vv. Rồi nó kết luận chắc nịch: Riêng về văn bựa thì bố phải gọi con bằng bố.

Dĩ nhiên những cái nó dạy tôi hiểu. Thế là tôi biên tập lại những bài tôi đã viết. Tôi vứt mẹ nó những từ ngữ cao siêu, sang trọng, hoànhtráng........ tôi cứ buồi tôi phang.

Thế rồi tôi mạnh dạn post bài đầu tiên. Thằng Pín nửa đêm alo cho tôi. Nó bảo: hơn 300 xe rồi bố ạ. Chưa có bài nào của con được xe nhiều đến thế. Riêng về văn bựa con vẫn phải gọi bố bằng bố.

Tôi bảo nó: Tao là bố mài cơ mà, Ơ kìa!

Read more…

DG: CHUYỆN UBER-LUA

6:43 AM |
Mấy nay câu chuyện Uber-Lua đã khá râm ran, rôm rả, và theo dự tính dư thần của cậu, thì trong vòng khoảng một đôi tuần nữa, nó sẽ đạt đỉnh là một cú bão về truyền thông thú vị chả hạn, hehe dkm.

Uber – bản chất là một hình thức đi-nhờ-xe-giá-rẻ, thông qua một hình thức môi giới trên cục-gạch-di-động.

Như vại, bất kỳ ai cũng cóa thể giở thành tài xế ta-xi, và bất kỳ con xe nầu dù sang hay đểu, đều cóa thể giở thành ta-xi, dù không biển không hiệu,

Sèng thu được, chuyển 20% về thằng môi giới, tức bọn Uber-ở-lước-ngoài, 80% rơi vầu tay thằng chủ-xe-rửng-mỡ, đại loại thế, hehe.

Uber-Lua gắn liền với cú chém gió mị dân khá bố láo và nông cạn của con Thăng Đinh bạn cậu, địt mẹ con này đúng là “láu táu” dư em Beo Hồng đã chưởi.

Uber-Lua gắn liền với những chiêu vấn đề về pháp lý khá hóc búa, như thuế má, như ví dụ con Uber phá sản hoặc khó ở chẳng hạn, ló bùng mẹ tiền của thằng xế, thì làm lồn nó? Như việc cáo buộc lấy thông tin cá nhân trên cục gạch di động chả hạn?

Uber-Lua gắn liền mới bài toán về quản lý nhà nước, theo đó bảo đảm sự cạnh tranh cho đám xế ta-xi hợp pháp chả hạn?

Với cá tính chụp giật và thích đớp đồ rẻ của đồng bào ta, thì Uber cóa vẻ đang khá là thu hút, địt mẹ lói gì lói, cũng cóa cái lý của nó hehe.

Tạm thời cóa một sự đối kháng nhất định về tư duy giữa đám quản-lý và đám sử-dụng, tất nhiên đám quan-lại nghiêng về su hướng bóp-chết-cụ, còn đám bần nông vốn dĩ đã vô-pháp-vô-thiên, liu-manh-vặt quen rồi, chắc chắn sẽ cổ súy cho ló tồn tại.

Và truyền thông, vốn sở trường thêm dầu vầu lửa cho các cuộc chiến cần lao – quan lại, ắt đéo phải nói nhiều.

Người nông-dân chúng ta phải làm gì, ngoài mấy giải pháp truyền thống là dây thừng và thuốc chuột?

Đkm 

Read more…

CỐ GẮNG BỚT MỒM VÀ SỐNG TỐT MÀ QUAY LẠI VỚI XÃ HỘI

8:42 AM |
Vãi lúa với cách giật tít: "Hai lần tự tử của anh trai nhà báo Hoàng Khương". hehee.

Đưa tin kiểu thế, sao cứ trách thiên hạ nó coi ba cái thứ báo chí chả ra vị gì cả.

Mình kiên nhẫn đọc hết, và nhận xét là nhạt toẹt, chả có gì đáng phải nói ở đây cả, nếu không muốn nhấn mạnh rằng điều đó chỉ một lần nữa thể hiện cái lưỡi không xương của ba thằng ngộ chữ.

Tù là tù, trừng trị nó khác với khen thưởng. Đó là mặc định.

Tóm lại, nhà có hai thằng con trai làm báo, và đó đang là hai thằng tù, rất tiếc đều vì tội ăn bẩn. Cố gắng bớt mồm và sống tốt mà quay lại với xã hội.

Thế thôi.


http://motthegioi.vn/tieu-diem/la-thu-tho-lo-2-lan-toan-tinh-tu-tu-trong-tu-cua-anh-trai-nha-bao-hoang-khuong-127003.html

Nguồn: DG
Read more…

Phọt Phẹt: LIỀN BÀ XỨ TA - TỪ A ĐẾN ...Á #1

8:29 AM |
Phọt Phẹt: Liền bà xứ ta - Từ A đến...Á # 1

Tôi chưa thấy ở đâu liền bà lại khổ như ở xứ ta. Cái khổ như mang tính định mệnh, di truyền và nghiệp chướng. Thời bình thì Nho nhe đè nặng, thời chiến đao súng oằn vai. Thái lai một chút thì nảy nòi ra dăm bà số má, tỉ như Hương Hồ, Điểm Đoàn..., nhưng chung lại cũng toàn phường liễu đào thấp kém, cấm có thấy ai danh giá phi phàm. Là tôi trừ ra những liền bà vô song vô đối như Triệu Ẩu, Trưng Trắc - Trưng Nhị hay bà Lê Chân...Không phải họ quá cao siêu mà tôi rào chắn, mà bởi thương cảm cái việc đã gánh vác công cuộc nước nhà thay cho đấng nam nhi đang ỉ i khóc hận.

Luận về liền bà thời có nhiều thuyết và diễn giả lại đông như lông lươn. Đừng chê tôi nói láo là lươn có lông. Sự thật là chúng không lông nhưng vì một phép ví von tròn chặn mà tôi nói ra nhẽ đó. Có hề gì, cứ nghĩ là phi lý nhưng nói đi nói lại nhiều lần bởi mồm nhiều người thì thành chân lý thôi, tuy có đôi chút khôi hài. Đức này thì người xứ ta thánh lắm, nhất là những tinh tú mưng mủ bề trên. Tất nhiên là không được hài hước như tôi, có cảm giác là họ nói lấy được, nói như đúng rồi. Thế mới tài chứ lại.

Ơ mà đấy, đương luận về liền bà lại ra bát nháo. Cơ mà biết luận gì bây giờ. Thôi thì tôi kể chuyện vậy, chuyện về những liền bà xứ ta, từ A tới...Á. Các bạn đọc rồi tự rút phép mà luận cho mình. Chứ tôi lô - gic linh tinh, luận một lúc là lộn gằm lập tức. Nết xấu nhưng thi thoảng cũng được liền bà thương, nhẽ ở cái lối văn chương bù bựa.

Thiên liền bà này có 10 bài, tôi biên không lề lối hay cấu tứ, tuyền tự nhiên cuộc đời thôi, như một lời nịnh đầm cũng được, mà cảm thán cũng chẳng sao. Dù gì đi nữa đó cũng là tiếng lòng tôi nức nở tri ân với những thân phận mà ít nhiều được gần gụi hay chứng kiến. Chuyện đầu tôi chép về một cặp thiếu nữ song sinh gần nhà, đặt tên là: Nhị Kiều đường cái.

***

Chuyện thứ nhất: NHỊ KIỀU ĐƯỜNG CÁI.

Làng tôi trước bến sau sông, phía rìa ngoài cùng là cái quan công lộ. Đường này dẫn thẳng lên miền ngược và thông sang đến cả xứ Ai-lao. Tôi ngày ngày cắp cặp ôm quản bút bê lọ mực mà đi trên đó, từ lúc trường làng cho đến khi lên trường huyện. Ngay ở đầu con dốc cây cầu nhỏ bắc qua bến sang bên đàng là nhà bà cả Hinh, chuyên nghề đồng cốt. Bà đẹp lắm, mặt lúc nào cũng thắm như đang say giầu, chưa kể là áo xống tuyền hạng xiêm y rực rỡ. Chẳng hiểu bà có chồng hay không nhưng tịnh chả thấy tiếng đàn ông bao giờ cả, chỉ có bà và hai thiếu nữ song sinh đẹp như con giời con phật, tên Na và Luyến. Nhà bà lưng đổ xuống bến, mặt hất cái quan, vị trí hài hòa thanh tú. Phía mặt tiền bà mở quán hàng, ban sáng bán đồ điểm tâm, từ ban trưa đến chập tối là la- gim hàng xén kiêm cả giải khát đỗ đen kem thùng mía tiện. Có căn đồng cốt nên bà bán chác khí chạy, quán hàng lúc nào cũng đông, khi thì lũ học trò bu lại mua chục bánh giấy, tá kẹo bi, khi thì đám viên chức lìu tìu ngồi dạng háng khề khà hột lạc rang chén diệu lạt. Cái sự ấy cứ từ sáng tới chiều đều như máy khâu vắt sổ. Những khi bà bận hầu đồng cô thánh cậu thì cặp song sinh thiếu nữ kia ngồi bán thay nên cái sự đông đảo huyên náo ngày thêm nhiệt.

Tôi không phân biệt được giữa Na và Luyến ai là chị, ai là em. Họ giống nhau như hai giọt kim lồ tinh khôi ban sáng. Cả hai đều học cấp 3 trường huyện, đâu như lớp 10, trong khi tôi là học trò trường làng quần chun lá chuối dái hạt kê. Những khi học về tôi hay tạt qua ngồi nép mình vào gốc cây xà cừ góc quán, phần ít là hóng người ta ăn quà, phần nhiều là chực chờ nhặt những nắp chai sa sâm ( một loại nước mát có ga thời thổ tả ) ai đó hào phóng quăng ra mà đem về tán bẹp chơi xèng chơi đáo. Nhiều hôm tha thẩn quên cả về nhà làm mẹ tôi réo rắt kiếm tìm rồi mặc sức bạt tai đá đít. Những khi thế chẳng biết chị Na hay là chị Luyến lại chạy ra, thanh minh thanh nga, rõ tội. Nhẽ vì cơ sự ấy nên tôi được hai chị chú ý hơn chăng bởi những lúc lê la hai chị luôn khuyên chóng về nhà và không quên dúi cho viên kẹo bi hay chiếc bánh giấy có màu xanh đỏ.

Nói các bạn đừng cười, bé tôi xinh giai lắm tuy cái sự lấm lem mũi dãi bút mực có làm suy giảm chút tuấn nhi, chửa kể lại có cái duyên con trẻ. Bằng chứng là hai chị ngày càng quý tôi, nhất là khi ngoan ngoãn vâng lời. Chỉ là cái việc đưa hai tay nhận kẹo bi bánh giấy hay dạ to rồi co cẳng chạy ù khi vồ những nắp sa sâm hai chị gom nhặt cho về chơi đáo. Thi thoảng tôi cũng vặt trộm dăm quả ổi cóc vườn nhà, dấm dúi găm cạp quần bẽn lẽn dâng lên hai chị. Mỗi khi thế tôi lại được ôm vào bọc, được ngồi cả lên đùi và thơm vào má. Sướng rung rinh.

Nhưng bà cả Hinh không ưa tôi. Những bận không có hai chị bà đuổi tôi như đuổi tà, rằng ra chỗ khác chơi để bà còn bán hàng. Nào tôi có quấy quả gì đâu nhưng rặt cái việc ngồi thu lu gốc xà cừ là ám quẻ lắm. Và ngay cả khi có hai chị thì bà vẫn xơi xơi, rằng a bọn trẻ trong làng tuyền giống lê la ăn cắp vặt, đuổi ra xa cho sạch quán xá, ngọc ngà. Tôi chả lấy làm tủi thân mấy bởi bé tí thì biết đếch gì, chỉ thấy ghét bà cả Hinh như ghét Thủy Tinh trong chuyện cổ. Sự đó làm hai chị thương tôi hơn, tất nhiên là theo lối khác. Là bắt tôi tránh mắt bà cả Hinh ra rồi hai chị lừa dịp mà cho kẹo bi bánh giấy lẫn nắp chai làm xèng. Tôi chỉ mỗi cái việc nấp sau thân cây xà cừ mà nhận ân huệ lẫn những cái ôm hôn mấy lị xoa đầu, thi thoảng còn bị chọc nách cho cười ré lên như ỉa chảy.

Năm tôi lên cấp hai, vưỡn hệ trường làng thì song sinh thiếu nữ đã cuối cấp ba và ra dáng lắm. Hai chị đẹp phọt lên rực rỡ như hướng dương ngay cả khi không có mặt giời. Tôi hơi có tí nhớn khôn nên cũng không còn thường lê la nơi quán xá. Nhưng hễ cứ đi ngang là lại đánh mắt vào. Nhỡ gặp bà cả Hinh thì cụp pha đi tiếp, còn nếu gặp hai chị là gân cổ chào to rồi chim sáo tung tăng. Lắm bận hai chị đuổi theo giật lấy cặp rồi dúi vào những thứ xưa cũ, tôi gẩy ra và bảo lớn rồi. Thảng có nét buồn trên mặt rồi hai chị cười phá, bẹo má tôi rồi bảo ừ nhỉ, lớn tướng rồi. Thật lòng thì tôi vẫn thèm kẹo bi bánh giấy và tích trữ nắp chai làm xèng chưa kể còn biết kinh doanh là dùng xèng đổi cho bọn chăn trâu trong làng lấy khoai lang và thóc nếp. Không hiểu tự khi nào tôi lại có cái suy nghĩ ngại ngần ra thế.
Đọc thêm »
Read more…

THẰNG DIỄN VIÊN

5:18 AM |
Bài gốc của Pín: Thàng diễn viên


Nó là diễn viên, đóng vai đéo biết, tôi lâu lắm rồi đéo xem phim.

Mới xem clip, thì thấy nó đè 1 anh thanh niên, mồm luôn miệng hỏi tội anh kia, nó bẻ tay anh ra đàng sau, và ngáng chân anh ngã xuống đất, tôi tin anh kia bị vập mồm xuống đất.

Sau đó nó đè lên lưng anh, tát anh vào mặt, trong khi vẫn bẻ tay anh, mồm nó vẫn luyến-thoắng hỏi tội anh. bà con bu quanh không ai bênh anh bị đánh...

Vậy cái gì đã xảy ra, hóa ra là có va chạm giao thông, anh kia lái audi, và thằng diễn viên đi xe đạp. 

Vậy sao thàng diễn viên được phép đánh người? vì nó già hơn? nó là người của công chúng? hay chỉ đơn giản nó đi xe đap? và nó là người đi đúng?? 

Lí do gì, thì cũng không thể đánh người như vậy. Nhung tôi đã xem ảnh hiện trường, và nếu đúng như vậy, thì thàng diễn viên đi sai lè: 

Anh xe đạp đang đi giữa đường, tôi trích luật : 

Điều 13 luật GTĐB 2008 : Phương tiện tham gia giao thông đường bộ di chuyển với tốc độ thấp hơn PHẢI đi về bên phải.

Nếu anh diễn viên kia bang qua đường, anh PHẢI nhường đường cho xe đang lưu thông thẳng.

Xem clip đoạn cuối, tôi thấy anh thanh niên lái audi cố ngoi đầu lên nói : " Cứu em với mọi người ơi... " 


.. Ai cứu anh, ở cái xã hội này, Lái ô tô, mà là ô tô đắt tiền, mặc định là sai mẹ.
Read more…

THIỆN TAI, THIỆN TAI...

10:01 PM |
Thiện tai thiện tai 

I.
Các ông đực!

Em đã gần 19 tuổi rồi đấy. 19 tuổi cơ mà! Tuổi 19 thiên thần đang nhú, thơm tho và phổng phao...! 

Đừng há miệng ra như thế chứ! 

Em bắt đầu biết đến nụ hôn vào năm cuối lớp 9, lúc đó em vừa tròn 14 tuổi hoặc hơn một chút gì đó. Cậu trai cùng phố, ngố và dễ thương kực kỳ!

Vì thế nên, các ông đực, em khá tự tin khi kể chuyện làm tình vào lúc gần 19 tuổi! Các ông đực nước miếng đang dãi ra kia, hãy đoán xem tần suất làm tình của em thế nào? Hi hi. Bí mật nhé!

Em thích sự lãng mạn, dĩ nhiên rồi, vì em là cô bé ca sỹ gần 19 tuổi cơ mà! Các ông đực hãy nhắm mắt, ngậm miệng lại và hãy tưởng tượng xem, em sẽ như thế nào khi làm tình trong một căn phòng có rèm cửa màu trắng nhìn ra biển, hoặc trên một bãi biển vắng hoang hoãi ánh trăng? Ôi! Em yêu biển vô cùng!

Với em, kỹ năng làm tình được đánh giá cao hơn kích thước....Chấm điểm a? Được thôi, kỹ năng 6, kích thước 4!

Suỵt! Bí mật nhé! Thỉnh thoảng ở nhà, em vẫn cởi hết quần áo tồng ngồng khỏa thân; thỉnh thoảng ra phố, em cũng chẳng mặc nội y. Để làm gì á?

Thôi mà! Đừng vờ vịt và há mõm rơi nước dãi ra thế kia nữa, gớm chết!

Ký tên: Em Hương Tràm-Ca sỹ tiếm ngôi Tưng.
(Tái bút: ông đực nào muốn sâu hơn, vào gúc gồ gõ phát: Hương Tràm thích làm tình trên biển, nhé)

II.
Nhân dân!

Đừng suy xét sự việc, hiện tượng qua sự miêu tả của cánh cầm bút! Trên sân khấu, gã làm ảo thuật có thể biến cú thành mèo như thế nào, thì bọn cầm bút nó cũng có khả năng tương xứng trên trang giấy!

Tôi là tỉnh ủy viên tỉnh Hà Tĩnh! Dĩ nhiên, rất nhiều nhân dân vì sự cần lao khốn khó, không hiểu hết ý nghĩa lớn lao của mấy từ tỉnh ủy viên! Điều này, lỗi hoàn toàn thuộc về nhân dân.

Tôi được giao trách nhiệm quản lý các dự án đầu tư trong các khu kinh tế trên toàn tỉnh! Thằng nào, con nào muốn thuê đất đai khai khoáng bỏ vốn kiếm cơm trong tỉnh nhà đều phải qua tay tôi. Vì thế, có thể hiểu tôi là bộ mặt, là đại diện cho ông chủ lớn nhân dân trước giới doanh nghiệp coi trời bằng vung lắm tiền nhiều của!

Cho nên, việc tôi đi xe lăng cu dơ 4 tỷ cũng là điều bình thường! Còn cái biển giả kia, lỗi đâu tại tôi? Tôi đã bảo rồi, tôi có biết gì đâu? Tự dưng thằng lái xe của tôi nó gắn vào. Và, theo tôi biết, thằng lái xe nó cũng đã nhận lỗi rồi cơ mà!

Mỗi khi có việc, tôi cứ nhảy đại lên xe, đôi khi còn lên nhầm xe nữa kia. Thì, cái xe có 4 tỷ thôi chứ to tát gì, nên tôi cũng không chú ý đến cái biển!

Biển xanh hay trắng cũng chỉ là biển, nếu nó có vị mặn của muối. Đừng! Nhân dân hãy tỉnh táo, đừng nghe cánh cầm bút nó ma mị, làm giảm lòng tin chủ tớ!

Suỵt! Và điều này mới là tối quan trọng: các thế lực thù địch đang tìm cách đánh phá nhằm triệt hạ uy tín cán bộ, đảng viên trước thời điểm sắp đến kỳ đại hội! Vì thế, nhân dân hãy cứ trong sáng và bình tâm mà kày sâu quốc bẫm! Đừng a kay!

Ký tên: Hồ Anh Tuấn- Tỉnh ủy viên, Trưởng BQL KKT Hà Tĩnh

III.
Chúng sinh!
Ta trụ trì cả một ngôi chùa! Là đấng hoằng dương phật pháp. Ta xin thề bằng cả trái tim ta, mỗi bữa cắn cơm, mỗi lần lăn quay ra ngủ trong ta đều có bóng hình Bồ Tát. 

Vì vậy, những hình ảnh loan truyền về việc ta mua ai phôn 6, dùng vờ tu 600 triệu, chụp ảnh tự sướng, chụp ảnh với gái gú...kia chỉ là bịa đặt. Có thể một gã nào đó, vì muốn làm ô uế thanh danh của ta, đã cải trang thành ra ta mà tuyên truyền xằng bậy!

Ta còn là trưởng ban trị sự phật giáo huyện, là hiệu phó của một trường Phật Pháp, là Hội đồng nhân dân huyện, là ủy viên hội liên hiệp thanh niên huyện, là vơn vơn nhiều vai trò khác nữa, thì rõ ràng ta phải là đấng tu hành uy tín trí tuệ tót vời.

Rõ ràng là đã có kẻ phàm trần rắp tâm nhuốm bùn cõi phật!

Ai phôn a di đà phật! 

Vì thế, nên chúng sinh hãy xóa hết các hình ảnh kia đy và hãy giữ niềm tin trong sáng về một vì sư trụ trì là ta! Trên có Phật, dưới có ta, chúng sinh hãy yên lòng gom góp tiền của để cúng cho chùa độ nhật!

Ai phôn a di đà phật!

Ký tên: Thích Ai Phôn- Mang hổ sư trụ trì chùa ở Hải Dương.

Nguồn đơi
Read more…