THƯ THỨ 7 TỪ SINGAPO

12:55 AM |
HÃY ĐỂ TRUYỀN THÔNG TRUYỀN TẢI ĐÚNG BẢN CHẤT CỦA SỰ THẬT. ĐAU LÒNG KHI CÓ KẺ BẺ CONG NGÒI BÚT CHỈ VÌ MỤC ĐÍCH CÁ NHÂN ĐÊ HÈN. 

Từ ngày Trung Quốc đưa giàn khoan trái phép vào biển Đông nước ta một cách ngang nhiên và trơ trẽn, thể hiện tính xấc lược và mưu đồ bá chiến , thôn tính đê hèn, tôi nghiện phây.

Với tôi, một người từng làm báo, tôi hiểu sức công phá của truyền thông. Tôi hiểu sức lây lan và truyền tải thông điệp của nó, nhất là trong thời đại thông tin đi nhanh như vũ bão nhờ công nghệ internet ngày nay. Tôi hiểu sức mạnh của những ngòi bút có thể mạnh như những quả bom tấn. Vì hiểu, nên tôi đau đáu một nỗi lo cho vận mệnh nước nhà. Đọc gì và viết gì để góp phần nhỏ bé của mình cho những gì mình trân quý, yêu thương. Vì Tổ Quốc là cha, là mẹ, là giống nòi, là xứ sở, là nơi trái tim tôi thuộc về. 
Xin nhắc lại, tôi dành trọn thời gian rảnh của mình không màng đến một xu đút túi, không màng đến bất cứ một bổng lộc gì. Không ai trả công tôi. Ngược lại, tính thị phi của người đời nhiều lần làm tôi buồn như xé ruột. Nhưng tình yêu với quê hương không cho phép tôi từ bỏ tâm nguyện của mình. Bởi tôi tin, những gì thánh thiện của tình thương yêu sẽ mãi có đất hồi sinh. 
Tôi vào phây như một con nghiện.
Không biết bao nhiêu đêm tôi dành hết thời gian để chỉ đọc những dòng tin rải rác của tất cả những ai lọt vào trên tường phây của mình.
Tính tôi không đao to búa lớn, tôi chỉ mong đọc được và đưa ra lời khuyên nhủ kịp thời cho vận mệnh nước nhà. 
Tôi hiểu tính công phá của sức mạnh truyền thông.
Cả một quá trình đồng hành cùng quê mẹ, nhận ra rằng, cuộc đời thật lắm điều trăn trở, con người cũng thật nhiều cấp độ , nhiều mục đích.
Tôi hãnh diện khi càng ngày càng nhiều kết nối yêu thương trọn tâm được lan tỏa trong cộng đồng người Việt trong nước cũng như ở hải ngoại.
Tôi buồn, buồn vô hạn khi cũng nhiều lần nhận ra rằng, có những điều được đặt dưới từ yêu nhưng lại không trọn nghĩa khi mục đích yêu bị toan tính cho mưu đồ cá nhân .
Buồn càng thôi thúc tôi phải song hành thêm nhiều nữa.
Tôi giận những ai bẻ cong sự thật, từ những sự thật mang tầm vóc quốc gia, dân tộc, đến những sự thật mang tính nhỏ lẻ cá nhân, gia đình.
Chuyện anh chàng người Việt gần đây nhất bị mắc lỗi mua bán Iphone ở Singapore là một điển hình. 
Đọc báo Sing, Strait Time, đọc báo Việt Thanh Niên, tôi hiểu những giọt nước mắt, những lời cầu xin của anh ở xứ người khi bị thúc ép là có thật, là trọn tim. Số tiền nếu mất đi là Cả ba tháng lương của một người lao động xứ mình. Anh đang ở xứ người, ngôn ngữ không rành, hiểu luật có giới hạn, thời gian cũng không nhiều cho phiền hà rắc rối nhỏ này đưa lại, anh khóc và quỳ xin trả lại tiền là việc đương nhiên, cần làm và thông cảm. 
Thế nhưng, tối qua tình cờ đọc một sẻ chia trên face của ai đó, tôi giận tím người vì tính ích kỷ nhỏ nhen của người Việt. 
Status đó nhục mạ anh ấy( nhục mạ cả chúng ta, cả nền văn hoá của ta) rằng hình ảnh anh quỳ lạy van xin thật thấp hèn. 
Tôi giận người nào đó xuyên tạc hình ảnh này. Tôi giận họ có tim mà lạnh lùng như cầm thú, tôi giận họ cứ tìm sơ hở để đổ thêm dầu vào lửa, nhục mạ nước nhà. 
Bạn đừng nghĩ một status nhỏ không đáng ăn nhằm gì. 
Thưa không, sức truyền tải nhanh của thông tin ngày nay, nó làm tôi sợ. 
Buồn vô hạn khi người Việt chúng ta quá thị phi, thiếu tình bác ái, thiếu tính đoàn kết, thấu hiểu. 
Nước nhà đã quá nhiều khổ đau, mất mát, khó khăn, đã có " lửa trong đó rồi"! Lắm khi. 

Xin đừng mượn gió bẻ măng. 
Xin đừng vì mục đích cá nhân mà bẻ cong tính thật của bản chất sự việc. 
Chính phủ đã quá nhiều chuyện để lo, để giải quyết.
Là người Việt, xin hãy đồng hành. 
Lên án tính tham lam, cướp giật, hối lộ, bỉ ổi, tôi tán thành, nếu có và đúng.
Xin đừng hở ra một chi tiết nào là tìm cách bôi nhọ người nước mình. 

Dù một bài báo hay là một câu trên facebook, với tôi, nó đều có sức công phá như nhau. Hãy đọc tin và viết tin với cả tấm chân tình và thấu đáo. 

Quê hương, không chỉ cho riêng tôi mà quê hương là của chúng ta, những người Việt da vàng máu đỏ. 

Xin hãy uốn lưỡi bảy lần trước khi nói như ông bà ta vẫn dạy. Lịch sử , tính chân thật của cuộc đời luôn đứng vững. Tôi không sợ đâu.

Chỉ thấy buồn.
Và thấy cần lên tiếng. 
Là người Việt, xin chung tay. 
Đừng nghĩ bạn không là gì, đừng thờ ơ. Để Việt Nam gấm hoa ngàn muôn tuổi. Yêu quê, xin trọn tim, đọc và đăng có chọn lọc. Cho tôi xin. 

6/11/2014. Thu Thuỷ
Read more…

BÁO GIÁO DỤC VÀ CÁI SỰ VÔ GIÁO DỤC

1:13 AM |
Kính Chiếu Yêu: Chỉ trong có vài hôm mà Ban biên tập, Phóng viên báo Giáo Dục có ít nhất hai lần làm cái sự vô giáo dục ấy. Lần thứ nhất là nói lấy được, lần thứ hai là ăn cắp bài. Sau đây là bài viết của Ngô Mạnh Hùng và Hoàng Tuấn Công.

1.Bài của Ngô Mạnh Hùng (FB)

LẠI LÀ BÁO.."DÁI GIỤT CHẤM RÉT" - CÓ NÊN PHẠT?

Ngày 27/10/2014, trên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam (GDVN) có đăng 1 bài viết của tác giả Xuân Dương với nhan đề "Tờ rơi" - Vũ khí bôi nhọ đất nước của công an Thành phố Hồ Chí Minh".
Sau đó, tiêu đề này được sửa lại thành: "Tờ rơi" – Vũ khí mới chống tội phạm của công an thành phố Hồ Chí Minh". Song nội dung vẫn giữ y nguyên.

Nội dung bài báo đề cập đến việc công an phường Phạm Ngũ Lão, quận 1, thành phố Hồ Chí Minh tổ chức phát tờ rơi (bằng tiếng Anh) với mục đích cảnh báo khách du lịch, đặc biệt là người nước ngoài tự bảo vệ tài sản cá nhân nhằm chống lại các tệ nạn xã hội nơi công cộng. Tác giả cho rằng cách làm đó là "bôi nhọ đất nước".

Bài báo cũng phân tích những quy định về cấp hàm trong lực lượng Công an, so sánh với Quân đội để phê phán việc thăng cấp hàm trong LLVT của ta. Điều này trong thực tế cũng đã có khá nhiều ý kiến khác nhau.

Điều đáng nói, là những "phân tích" trong bài báo này khá ngô nghê, cũng mang nặng dấu ấn của "bệnh thành tích" trong ngành giáo dục. Và ngay lập tức, BBC cùng các báo hải ngoại, các trang thông tin chống cộng trong nước chia sẻ, tung hô.

Báo Giáo dục Việt Nam đang làm chức năng gì vậy? Từ lâu, độc giả đã nhận ra đây cũng là một trong các chuồng Vẹt.

Có lẽ, các cơ quan quản lý báo chí và Ban TTVH TW phải xử lý quyết liệt hơn những "cái loa nối dài", dù vô tình hay cố ý đã tiếp tay cho các thế lực chống phá đất nước như những tờ báo kiểu này!


2. Bài của Hoàng Tuấn Công


PHÓNG VIÊN BÁO GDVN "ĐỘT NHẬP" TUẤN CÔNG THƯ PHÒNG















Chiều 27/10/2014, đang xem lại bài “Những sai lầm của PGS.TS Nguyễn Công Lý...” kỳ II thì nhận được tin nhắn từ G+1 của Thầy giáo Nguyễn Đăng Đường- Hiệu trưởng trường THCS Hưng Long-Yên Lập-Phú Thọ (một độc giả quen thuộc của TCTP): “Bài của bác đang được “luộc” tại đây: http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Tu-dien-tieng-Viet-Den-la-Cho-vua-o-co-ai-tin-duoc-khong-post151541.gd”.

Theo link sang. Thấy đúng là “món đồ” mới nhất của Thư phòng đã bị Phóng viên Báo GDVN nhanh tay “đột nhập”, đem về trang nhà “trưng bày” dưới dạng một “phiên bản” khác. Nhớ lại vụ “Em là Hải Lý” và báo Đất Việt thấy cũng mệt mỏi nên nhắn tin “đầu hàng”: “Cảm ơn Thầy giáo NĐĐ". Từ điển “luộc” lại Từ điển. Bài viết về Từ điển “luộc” lại bài viết về Từ điển. Báo “lề phải” luộc “báo không lề”. Mình thấp cổ, bé họng, biết kêu ai bây giờ?”.

3. Lời kết

Mới đây, một "phóng viên" báo nọ đòi nạn nhân một vụ hiếp dâm đưa 50 triệu để viết bài đăng lên báo kêu kiện. 

Rồi lại một chàng nọ dùng một tấm thẻ chứng nhận của báo Văn Nghệ, nhưng lại xưng danh là “phóng viên” báo Kiến Thức khi đến làm việc với Sở GTVT Quảng Bình, thấy nghi ngờ nên một cán bộ mời đại diện Sở Thông tin truyền thông và PA83 Công an tỉnh Quảng Bình kiểm chứng thì lộ ra là "đồ rởm".


Đúng là loạn báo, loạn phóng viên, loạn bài và loạn tư tưởng, đạo đức báo chí.

Read more…