Nhạn BiểnTrong bài viết ca ngợi Bùi Thị Minh Hằng sau phiên tòa phúc thẩm, Phạm Hồng Sơn – từng đi tù về tội Gián điệp đã chửi xéo cái sự HÈN của một vị giáo sư danh tiếng khi so sánh bản lĩnh chống Cộng của Bùi Hằng, mà đọc qua, ai cũng dễ dàng nhận ra, đó là chính là chủ trang Bauxite Việt Nam Nguyễn Huệ Chi
Phạm Hồng Sơn
GS Huệ Chi
Nguyên văn đoạn này là “Trong Đèn cù, Trần Đĩnh đã khái quát cái hèn của người dân Việt Nam trong thời xã hội chủ nghĩa là: “’nhân dân anh hùng không sợ bom đạn’ lại thua Thằng Hèn – Hèn vì nhân dân ta khiếp sợ quyền lực, khuất phục từ tổ trưởng trở đi”. Nhưng có những thực tế còn thảm hại hơn nhiều. Một lần đi ủng hộ bị cáo trong một phiên tòa, vô tình tôi được gặp một vị Giáo sư danh tiếng cũng đi ủng hộ, thật là vinh dự và vui mừng vô cùng. Nhưng khi bị công an xua đuổi, cả nhóm phải tản ra khỏi khu vực “cấm”, vị Giáo sư hốt hoảng nói với mấy người đi bên cạnh: “Này, đừng đi cùng nhau, không họ lại cho là có tổ chức đấy!” Ngày hôm sau, bài tường thuật về việc đi dự tòa của vị Giáo sư đó tràn ngập khắp mạng, tôi đọc và thấy đúng là bài viết thuộc đẳng cấp giáo sư, rất chữ nghĩa và khí phách.” Đó là phiên tòa xử Cù Huy Hà Vũ, một trong những phiên tòa hiếm hoi mà GS Huệ Chi cùng nhiều “nhân sỹ trí thức” tham dự đông đủ. Nguyên nhân cũng bởi vì, Cù Huy Hà Vũ và Huệ Chi là cặp bài trùng, Huệ Chi dựa vào gia thế của Mr Cù và cái mồm phát biểu tới bên của Cù để “bảo hộ” cho nhóm Bauxite Việt Nam, nên khi Cù gặp nạn thì tất nhiên ông ta và các “nhân sỹ trí thức” tham gia nhóm Bauxite ấy phải tụ tập đông đủ, khí thể để thể hiện “ân tình”, “sống chết có nhau”.
“Đứng được một lúc khá lâu tôi thấy cũng chẳng bao nhiêu lăm người. Cả môt quãng đường rộng phía trước mặt Toà án, rộng như một quảng trường, vắng hoe, công an đã chăng dây bốn phía nên xe cộ qua lại không được, bên góc này chỉ là một nhúm người chúng tôi và trước mặt là công an. Tôi nhìn lại thì nào có mấy ai đâu: cô Cù Thị Xuân Bích với tấm biển “Anh tôi vô tội” giương lên trước mặt, nhà văn Võ Thị Hảo đứng sát bên cô, nhà phê bình Paul Nguyễn Hoàng Đức, rồi một người phụ nữ giọng miền Nam mang trên tay hai bó hoa hồng nói với tôi : “Em ở miền Nam ra”, một người nữa trẻ như cô mặc áo dài xanh, một số hơn chục người khác nữa đứng gần quanh, tôi không biết tên cũng không có nét nào đặc biệt để miêu tả, dăm ba người cầm máy ảnh, có khi là phóng viên tự do... có vậy thôi. Tôi hơi băn khoăn không rõ chàng Buôn Gió và BS Phạm Hồng Sơn đã lẩn đi đâu mất rồi, về sau mới biết Lái Gió thì đã được một anh hói đầu mời khéo vào một quán café câu lưu ở phía đường Dã Tượng, còn BS Phạm Hồng Sơn vẫn an toàn ở đâu đó chứ không bị hốt lên xe như lần trước. Đứng một chốc, nghe điện thoại của TS Nguyễn Quang A gọi. Anh đến sớm hơn chúng tôi nhưng cũng đã bị bị đuổi dạt sang đường Dã Tượng và đang ngóng xem chúng tôi ở đâu. Tôi chỉ đường cho anh và chỉ khoảng mười phút sau anh đã có mặt ở chỗ chúng tôi.”
Đọc kỹ để thấy, ông Huệ Chi có ý “khen” Phạm Hồng Sơn “ lẩn” và “an toàn” khi bị “đàn áp” căng thẳng, không giỏi /hăng/nhiệt tình bằng ông ta và nhiều người khác!
Nay, Phạm Hồng Sơn mượn việc ca ngợi Bùi Hằng vạch mặt ông Huệ Chi đầy cay nghiệt. Xem ra giữa đám “dân chủ” và “nhân sỹ trí thức” chỉ là bằng mặt, còn sau lưng thì chửi nhau như chó với mèo, nay thì “xổ toạc móng heo” ra luôn.
Comments[ 0 ]
Post a Comment