Nhạn Biển
Lang thang trên mạng nay là đủ lời than khóc cho Điếu Cày khi bị bà nào đó khoác dải khăn cờ vàng lên cổ. Đủ sắc thái khác nhau, người thì nói ông ta bị “hiếp dâm tư tưởng”, “cưỡng đoạt lý trí” nhưng mình thích nhất kết luận của chị Beo: “trong vụ này bạn Beo đã nhận định sai bét nhè khi cho Điếu "sống" tới vài tháng. Hóa ra, chết ngay trong tháng đầu tiên, trong thế giới tự do”.
.png)
Khi vừa đặt chân đến sân bay Los Angeles, thế giới Cờ Vàng và dân chủ đã trưng trổ mọi lời ca tụng rằng cộng sản đã phong thánh cho Điếu Cày, đã khiến Điếu Cày thành anh hùng… Câu nói giả ngu giả dại của Điếu Cày: "Tôi đấu tranh cho dân chủ, tôi yêu nước… thế mà không hiểu sao cộng sản lại trục xuất tôi?". Dù ca tụng Cờ vàng, nhưng chỉ bằng hành động và thừa nhận từ chối cầm cờ vàng, Điếu Cày ngay lập tức bị quy kết “từ chối đứng vào hàng ngũ của cộng đồng người Việt tự do hải ngoại”, đồng nghĩa với bản án tử hình cho mơ mộng viển vông về trở lại đất nước cùng khối “người Việt yêu nước” đã ra chào đón Điếu Cày ở sân bay sau 3 năm nữa!
Và rồi, bất chấp việc Điếu Cày ca ngợi cờ vàng là “chính nghĩa quốc gia”, “tham gia chào cờ và quấn cờ vàng quanh cổ”, biện hộ đã nhận bó hoa lẫn cờ vàng ngay tại sân bay… cũng không thể nào cứu rỗi được Điếu Cày. Trái ngược với sự chào đón rầm rộ bao nhiêu thì sự tẩy chay và phong trào mạt sát Điếu Cày nhộn nhịp bấy nhiêu. Nào là bới móc Điếu Cày từng là “bộ đội Cụ Hồ” giúp “miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam”, nay thực hiện sứ mệnh “hòa hợp hòa giải dân tộc” theo lệnh của cờ đỏ và cờ Hoa (tức Hoa Kỳ), để đòi cộng đồng chống cộng cộng đồng không mắc mưu. Nào là họ xăm soi từng thái độ “tránh né” của Điếu Cày như tránh né phán xét “cuộc chiến cưỡng chiếm miền Nam của cộng sản” bằng cách nói ba phải " Hãy để lịch sử phê phán", từ chối bình luận (tức kết tội) Hồ Chí Minh qua câu nói “ XIn miễn bàn luận ở đây"…đính kèm theo những thách thức Điếu Cày hãy “tự bứt phá những "ràng buộc" với đảng cộng sản Việt Nam, trở về với Cộng Đồng Nhân bản và Tự Do !”, “Chúng tôi chờ Điếu cày chứng tỏ thiện chí !”
Như vậy, dù Điếu Cày có chấp nhận quàng Cờ vàng, ca ngợi Cờ vàng, xin lỗi đã từ chối nâng niu Cờ vàng cũng không sáng sủa gì hơn. Nay mai người ta sẽ chứng kiến Điếu Cày quỳ sụp kết tội Hồ Chí Minh, chửi rủa lại đồng đội tham gia “cưỡng chiếm miền Nam”, cầm cờ vàng hoành tráng như Bùi Tín…cũng không thể cứu vãn nổi việc bị kết tội là “gây chia rẽ cộng đồng NVQG hải ngoại!”
Ô, hô, đó là thế giới tự do trong mơ của những nhà đấu tranh dân chủ quốc nội, Cộng sản đã thua hay thắng, ai cao tay, ai phong thánh cho ai…tất cả đã được chứng minh bằng sách lược đúng đắn “lấy độc trị độc” này.
Comments[ 0 ]
Post a Comment