Kính Chiếu Yêu
Người nghiện chích ma túy công khai
Chiều 3/11, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chủ trì cuộc họp về công tác cai nghiện ma túy và quản lý sau cai, với sự tham gia của lãnh đạo Ủy ban Pháp luật, Ủy ban Các vấn đề xã hội, Tòa án Nhân dân Tối cao, một số bộ, ngành cùng đại diện UBND Hà Nội, TP HCM.
Theo báo cáo của Bộ Công an, tình hình nghiện ma túy diễn biến phức tạp, người nghiện đã có ở 100% tỉnh, thành phố, gần 90% quận, huyện và khoảng 70% số xã, phường, thị trấn trong cả nước. Toàn quốc có 10 địa phương trọng điểm về ma túy, HIV/AIDS, trong đó 3 tỉnh thành có số người nghiện, người nhiễm HIV/AIDS có hồ sơ quản lý cao nhất cả nước là TP HCM, Hà Nội và Sơn La.
Lãnh đạo nhiều bộ ngành, địa phương đã chỉ ra hàng loạt khó khăn của công tác cai nghiện và quản lý sau cai, như: các văn bản quy định liên quan đến công tác phòng, chống ma túy, cai nghiện còn chưa đồng bộ; kinh phí và nguồn lực cho công tác này giảm; sự phối hợp giữa các bộ ngành, địa phương thiếu chặt chẽ; gia đình và bản thân người nghiện thường khó khăn do đó không có khả năng tài chính để cai nghiện tự nguyện tại gia đình, cộng đồng và trung tâm.
Bấy lâu nay, vấn đề quản lý con nghiện, cai nghiện vẫn đối mặt với nhiều nghịch lý. Luật thì phải viết sao cho đảm bảo tôn trọng nhân quyền mặc cho thực tiễn thì không áp dụng được, hoặc không hiệu quả. Xã hội vẫn biết tội phạm có nguồn gốc từ ma túy là quá nhiều, gây bức xúc, thậm chí gây tâm lý sợ hãi trong dân chúng, nhưng không được chế tài với con nghiện như là tội phạm, xã hội bất lực. Dư luận quốc tế đôi khi cho rằng, đưa người nghiện vào trung tâm cai nghiện bắt buộc là vi phạm nhân quyền. Vào trung tâm phải lao động để cai và tạo thêm kinh phí bổ sung cho chi phí mà gia đình nạn nhân không có khả năng chi trả thì bị coi là bóc lột sức lao động... Trăm ngàn thứ nghịch lý đang diễn ra.
Thành phố Hồ Chí Minh có hàng vạn con nghiện hàng ngày đang gây ra nhiều nhức nhối về an toàn xã hội. Thành phố đã có sẵn các trung tâm cai nghiện có thể đáp ứng cai nghiện tự nguyện và bắt buộc nhưng bất lực vì thiếu luật.
Để đảm bảo nhân quyền, Điều 20 Hiến pháp xác định:
1. Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm; không bị tra tấn, bạo lực, truy bức, nhục hình hay bất kỳ hình thức đối xử nào khác xâm phạm thân thể, sức khỏe, xúc phạm danh dự, nhân phẩm.
2. Không ai bị bắt nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt, giam, giữ người do luật định.
Người nghiện không bị coi là tội phạm, không thể tùy tiện bắt họ khi chưa có phán quyết của Tòa án.
Điều 28 Luật phòng chống ma túy có ghi:
1. Người nghiện ma tuý từ đủ 18 tuổi trở lên đã được cai nghiện tại gia đình, cộng đồng hoặc đã được giáo dục nhiều lần tại xã, phường, thị trấn mà vẫn còn nghiện hoặc không có nơi cư trú nhất định phải được đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc.
...
4. Tổ chức và hoạt động của cơ sở cai nghiện bắt buộc, chế độ cai nghiện bắt buộc, thủ tục đưa người nghiện ma tuý quy định tại khoản 1 Điều này vào cơ sở cai nghiện bắt buộc được thực hiện theo quy định của pháp luật về xử lý vi phạm hành chính.
Nhưng Điều 131 Luât xử lý vi phạm hành chính cho rằng: Người nghiện ma túy phải giao cho gia đình, tổ chức xã hội quản lý.
Cứ cái vòng luẩn quẩn đó, nhân quyền của người nghiện được "đảm bảo", quốc tế khỏi nhòm ngó, nhưng hậu họa của nó thì người lương thiện phải gánh chịu. Đấy mới thực là sự trớ trêu của nhân quyền.
Ở một số nước Tây Âu, người nghiện được coi là nạn nhân. Một số nước có nơi được phép bán ma túy cho con nghiện. Tuy nhiên, ở đất nước họ có đủ việc làm và thu nhập cho người nghiện có thể trang trải được "sở thích" của mình. Con nghiện tôn trọng pháp luật và ít khi là căn nguyên của tội phạm. Còn ở Việt Nam, không nói thì ai cũng biết tội phạm và những phức tạp xã hội có căn nguyên từ ma túy là rất phổ biến. trong lúc đó, điều kiện kinh tế xã hội lại rất thấp kém.
Vậy, có áp dụng được những tiêu chuẩn nhân quyền phương Tây hay không?
Comments[ 0 ]
Post a Comment